Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ta có chút nhớ Nguyễn Nam Tinh rồi, nhớ mùi hương trên người cô.

Mùi hương tự nhiên thanh khiết, chứ không phải mùi hương liệu tổng hợp.

Điện thoại đột nhiên reo, anh ta đưa tay nghe máy.

“Tạ tổng, vẫn chưa có tin tức gì của phu nhân.”

“Phu nhân… có khi nào xảy ra chuyện rồi không?” Tạ Hoài Cẩn nghe vậy, lập tức nhíu chặt mày.

“Nói linh tinh gì đấy! Nam Tinh chắc chắn chỉ muốn đi giải sầu thôi, đợi vài ngày nữa, cô ấy nghĩ thông suốt rồi sẽ quay về!” anh ta như nói cho trợ lý nghe, lại như nói cho chính mình nghe.

Trợ lý trong điện thoại có chút nghi ngờ, tiện miệng nói ra: “Tạ tổng, sao anh lại dám chắc phu nhân cô ấy nhất định sẽ tự mình quay về?”

Tạ Hoài Cẩn trực tiếp cúp điện thoại.

Anh ta không thể nói cho đối phương biết rằng.

Nguyễn Nam Tinh không có nhà, cũng không còn người thân.

Cô ấy chỉ có anh ta.

——

Sự thay đổi của Tô Dĩ Mạt, tất cả mọi người đều có thể thấy rõ.

Bạn của Tạ Hoài Cẩn, cười vỗ vai anh ta: “Đúng là cậu có cách, vậy mà lại khiến con ngựa hoang bướng bỉnh kia phải cúi đầu!”

Nhưng anh ta lại hoàn toàn không để ý.

Chỉ trầm mặt, mở miệng hỏi: “Bên cậu có tin tức gì của Nam Tinh không?”

Kể từ khi trở về, có một chuyện anh ta không thể không thừa nhận.

Nam Tinh của anh ta, vợ của anh ta… đã không liên lạc được…

Cho đến ngày đó, anh ta say rượu, đến đón Tô Dĩ Mạt cũng đang đi chơi về nhà.

Từ xa, anh ta nghe thấy bạn của Tô Dĩ Mạt gọi: “Dĩ Mạt, mày làm tiểu tam à!”

“Không phải tiểu tam, vợ của Tạ Hoài Cẩn đã c.h.ế.t rồi, thảo nào chuyện này bị giấu nhẹm đi không ai nói, tao còn tưởng hắn quá đau buồn, không chịu chấp nhận sự thật. Dĩ Mạt, hóa ra mày đã sớm nắm gọn người ta rồi!”

Người đó cười nói mà bám lấy Tô Dĩ Mạt.

Sắc mặt Tô Dĩ Mạt đột nhiên đại biến!

Giây tiếp theo, cửa xe đột nhiên bị ai đó đẩy ra.

“Nói – lại – lời – cô – vừa – nói!”

Tạ Hoài Cẩn nồng nặc mùi rượu, trừng mắt nhìn ba người phụ nữ trước mặt.

Nhiệt độ xung quanh anh ta lập tức đông cứng thành băng.

“Nói!!!”

“Vợ tôi làm sao?!”

Người kia lập tức sợ đến mềm nhũn chân, ngã ngồi xuống đất.

“Tôi… tôi chỉ nghe cô tôi nói thôi, phu nhân của ngài khi phẫu thuật đột nhiên gặp tình huống khẩn cấp, sau… sau đó thì mất rồi. Có người dặn họ không được nói ra, những chuyện khác tôi thật sự không biết, tôi không có tò mò linh tinh đâu! Tôi thề!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“RẦM” một tiếng!

Đầu óc Tạ Hoài Cẩn như muốn nổ tung, anh ta điên cuồng lái xe về phía bệnh viện, túm lấy cô y tá ngày hôm đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cô ta.

“Nguyễn Nam Tinh sau khi phẫu thuật xong, cô ấy đi đâu rồi! Nói! Mau nói!!!” Gân xanh trên trán Tạ Hoài Cẩn nổi lên.

Cô y tá bị anh ta lay mạnh, sợ hãi run rẩy cả người.

“Cô… cô Nguyễn? Là người bị đèn chùm rơi trúng được đưa vào phòng mổ cấp cứu hôm đó phải không?” Cô ta đứt quãng nhớ lại: “Cô ấy mất m.á.u quá nhiều nên đã qua đời rồi.”

Nghe lời cô ta nói, Tạ Hoài Cẩn như bị sét đánh!

“Tại sao tôi không biết?!” anh ta ngơ ngác hỏi.

Bác sĩ đứng một bên, đẩy gọng kính trên mũi: “Anh Tạ, chúng tôi đã gọi điện cho anh không chỉ một lần, nhưng không ai nghe máy. Sau đó là bạn của cô Nguyễn ở cô nhi viện đã đến đón cô ấy đi, lo liệu hậu sự.”

Lời nói của bác sĩ như một cái tát giáng thẳng vào mặt anh ta.

Đôi mắt đỏ ngầu của anh ta, như muốn rỉ máu: “Tôi mới là chồng cô ấy! Tại sao các người không hỏi ý kiến tôi mà tự ý giao cô ấy cho người khác xử lý!” anh ta gào thét một cách điên cuồng.

Người khác lại tiến lên giải thích: “Anh Tạ, cái này anh không thể trách chúng tôi! Cô Nguyễn trước khi mất đã nói, cô ấy đã ly hôn với anh rồi, về mặt pháp luật anh và cô ấy không còn bất cứ mối quan hệ nào!”

“Anh nói cái gì!” anh ta hít sâu một hơi, ánh mắt đầy giận dữ và kinh ngạc.

“Nếu anh không tin, có thể đến Cục Dân chính kiểm tra thử.”

Tạ Hoài Cẩn xông vào Cục Dân chính, không nói hai lời liền yêu cầu tra cứu tình trạng hôn nhân của anh ta và Nguyễn Nam Tinh.

“Anh Tạ, đã tra ra rồi, anh và cô Nguyễn Nam Tinh quả thực đã ly hôn, vì là đi kênh khẩn cấp, nên đã hoàn tất thủ tục vào ngày thứ ba sau khi nộp hồ sơ.”

“Hơn nữa, ở đây còn hiển thị, cô Nguyễn lúc đó đã đến lấy giấy chứng nhận ly hôn rồi.”

Đầu óc Tạ Hoài Cẩn lập tức trống rỗng, ù ù vang lên.

anh ta loạng choạng, vô thức lùi lại một bước.

Nhân viên công tác bị vẻ mặt của anh ta làm cho sợ hãi: “Anh Tạ, anh không sao chứ?”

Đôi tai Tạ Hoài Cẩn như ù đi.

Ngón tay anh ta run rẩy dữ dội, cả người như bị say sóng, mồ hôi trên trán nhỏ giọt dưới chân.

Nguyễn Nam Tinh sao có thể ly hôn với anh ta?

Một tia sáng mạnh lóe lên.

Anh ta bỗng nhớ lại ngày hôm đó, tờ hợp đồng cô ấy đưa.

Thì ra đó không phải là văn bản công chứng tài sản, mà là đơn ly hôn!

Anh ta đơn giản là không thể tin nổi, cô ấy yêu anh ta đến thế, làm sao nỡ ly hôn với anh ta?

Cô ấy đã cống hiến thời gian, sức lực, tiền bạc, tuổi trẻ vì anh ta, anh ta và cô ấy đã trải qua bao nhiêu chuyện như vậy cô ấy cũng không chọn rời đi.

Khi anh ta suy sụp nhất, Nguyễn Nam Tinh hận không thể tự mình phân thân ra làm đôi để giúp anh ta, cũng chưa từng nghĩ đến việc bỏ lại anh ta.

Nhưng giờ đây...

Anh ta lại ngay cả lần cuối cùng của cô ấy cũng chưa được gặp!

Thế nhưng, sự việc không chỉ có vậy.