Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

01

Chu Ngọc mắc ung thư giai đoạn cuối.

Khi bác sĩ đưa ra phán quyết, tôi ở ngay bên cạnh, không thể tin nổi mà lắng nghe tin tức này, rồi không ngừng hỏi còn có khả năng nào khác không.

Chu Ngọc mặt không cảm xúc ngồi trên ghế, hơi cúi đầu, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh ta.

Cũng không thể biết được tâm trạng anh ta lúc này.

02

Chu Ngọc gầy đi rất nhiều, anh ta ở bệnh viện khoảng một tuần, đã trải qua nhiều đợt điều trị.

Mỗi ngày tôi đều cố gắng sắp xếp thời gian để ở bên anh ta.

Điều tôi thường thấy nhất là anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người, hoặc nhìn chằm chằm điện thoại.

Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng tôi hiểu, một người khi biết mình sắp chết, tâm trạng chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì.

Cố nén chua xót trong lòng, tôi vừa kể cho anh ta nghe những chuyện vặt vãnh đời thường, vừa mở hộp cơm mang đến.

03

Chu Ngọc đôi khi nhìn tôi với ánh mắt chứa đầy áy náy, muốn nói lại thôi.

Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì, chỉ là khi tôi nhìn anh ta, muốn gặng hỏi.

Anh ta lại cúi đầu, như đang trốn tránh.

Anh ta luôn mặt không biểu cảm, nhưng vẻ mặt phức tạp hơn nhiều so với trước đây.

04

Sau này tôi mới biết.

Trong một lần tôi đến bệnh viện, không biết là lần thứ mấy.

Tôi đã nhìn thấy cô gái tên Thịnh Khê.

Trước mặt cô ta, Chu Ngọc đã nở nụ cười mà đã nhiều ngày không thấy.

Vẻ mặt nhẹ nhõm, vui vẻ ấy, tôi bỗng mơ hồ nhận ra, dường như đã rất lâu rồi tôi không thấy trên mặt Chu Ngọc.

05

Tôi và Chu Ngọc quen nhau, thấu hiểu, yêu nhau từ thuở thiếu thời.

Năm nay là năm thứ mười lăm chúng tôi yêu nhau, và là năm thứ sáu kết hôn.

Chúng tôi sớm đã không còn sự nồng nhiệt ban đầu, dần trở nên bình yên, êm đềm.

Tôi đôi khi cũng cảm nhận được, Chu Ngọc không còn yêu tôi nhiều như trước.

Thật ra cũng vậy thôi, tôi đối với anh ta cũng sớm đã không còn sự ngưỡng mộ của một thiếu nữ ban đầu.

Nhưng tôi và anh ta vẫn còn tình nghĩa nhiều năm, tôi nghĩ, chúng tôi sẽ không bao giờ đi đến một kết cục khó coi như những người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Những chuyện như ngoại tình, tiểu tam, con riêng, ly hôn…

Nhưng không ngờ, cũng có lúc tôi nhìn lầm người.

06

Chu Ngọc ngay trước mặt tôi, trên giường bệnh, đã nắm lấy tay cô gái đó, mười ngón đan xen.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Đôi mắt mà trước đây tôi đặc biệt yêu thích, áy náy nhìn chằm chằm tôi, nhưng lại đặc biệt kiên định.

Chu Ngọc thân hình gầy gò, sắc mặt tái nhợt, anh ta có vẻ ngoài đẹp, dù gương mặt bệnh tật, cũng không khiến người ta cảm thấy khó coi.

Thấy tôi không phản ứng, Chu Ngọc lại nói: "Thanh Thanh, tôi sắp c.h.ế.t rồi, tôi không còn nhiều thời gian trên đời này nữa, tôi không muốn để lại tiếc nuối."

Cái anh ta nói là không muốn để lại tiếc nuối, chính là để tôi tác thành cho việc anh ta ngoại tình với cô gái bên cạnh – Thịnh Khê.

07

Lần đầu tiên tôi biết đến sự tồn tại của cô ta là ở công ty của Chu Ngọc.

Thịnh Khê là một trong số các thực tập sinh.

Khi tôi đến, Chu Ngọc vẫn đang họp, nên tôi đợi anh ta trong văn phòng của anh ta.

Trong lúc chờ đợi, Thịnh Khê xông vào, cả hai chúng tôi đều sững sờ.

Lúc đó tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn, bởi vì văn phòng tổng giám đốc vốn dĩ không phải là nơi nhân viên bình thường có thể tự ý ra vào, càng không nói đến một thực tập sinh nhỏ bé.

Nhưng Thịnh Khê này đặc biệt khéo léo.

Về khả năng xử lý vấn đề và ứng biến, cô ta còn trưởng thành hơn cả thực tập sinh thông thường.

08

Sau đó, Chu Ngọc giải thích với tôi rằng Thịnh Khê là sinh viên cùng trường với chúng tôi.

Khi anh ta về trường cũ làm diễn giả trong buổi kỷ niệm trường, cô ta đã có mặt ở đó, trao đổi với anh ta nhiều nhất trong số các sinh viên khác, sau đó còn xin chữ ký của anh ta.

Cô bé mới vào nghề, khó tránh khỏi có chút bồng bột, nhưng năng lực làm việc rất tốt.

Trong lời anh ta nói, tôi mơ hồ nhớ lại.

Tôi và Chu Ngọc học cùng một trường đại học, buổi kỷ niệm trường đó đáng lẽ chúng tôi sẽ cùng đi, nhưng tôi bận công tác đột xuất nên không thể đến.

Bây giờ nghĩ lại, Chu Ngọc thay lòng, có lẽ là từ lúc đó bắt đầu.

09

Tôi im lặng một lúc.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thịnh Khê nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Ngọc, hơi ngẩng đầu, khiến tôi nhìn rõ đôi mắt ngấn lệ và vệt nước mắt khô trên mặt cô ta.

Cô ta nói: "Chị Thanh Thanh, em và Ngọc Ca đã có tình cảm với nhau từ rất lâu rồi, nhưng chúng em đều nghĩ đến chị, nên không ai vượt quá giới hạn.

Nếu không phải Ngọc Ca… em sẽ không nói với chị yêu cầu quá đáng như vậy, em biết làm tiểu tam rất đáng xấu hổ, nhưng em yêu Ngọc Ca, em muốn cùng anh ấy vui vẻ sống hết quãng thời gian còn lại.