Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dượng đã ngoài sáu mươi, lưng còng, cứ thế đứng thẳng tắp giữa đám đông đối chất với mẹ tôi.

Những đồng nghiệp của tôi, những người biết về thân thế của tôi, bất kể là người nước ngoài hay người Trung Quốc, đều đến giúp tôi nói lý lẽ.

Mẹ tôi tự biết mình đuối lý, lủi thủi như chó chạy đi.

Cho đến khi bóng lưng bà ta khuất hẳn bên ngoài tòa nhà, dượng mới kéo tôi vào hành lang.

"Nhạn Nhạn, mấy năm nay con sống có tốt không? Dượng muốn liên lạc với con, nhưng lại sợ làm phiền con học tập..."

Có lẽ dượng đã mắc bệnh, thân thể yếu ớt, chỉ có thể đi chậm rãi.

Tôi dìu dượng từng bước một, giống như hồi nhỏ dượng từng dìu tôi, vô cùng kiên nhẫn.

Tôi lắc đầu, nói:

"Con sống rất tốt, dượng. Còn dượng thì sao? Chị họ chẳng phải đã về nước rồi sao, sao dượng lại đi viện một mình?"

"Nó... haizz."

Nói đến đây, sắc mặt dượng rất khó coi.

"Ba năm trước dượng đã thêm tên dì con vào sổ đỏ nhà, chị con giận dượng đó mà..."

Tôi càng thêm khó hiểu. "Vậy dì sao không đi cùng dượng?"

Dường như câu hỏi đã chạm vào nỗi đau của dượng.

Dượng hé miệng, lời đến miệng rồi lại nuốt ngược vào.

Xem ra, nhà nào cũng có chuyện khó nói.

Khi chia tay dượng, tôi đi một chuyến đến văn phòng, lấy thứ đồ trong ngăn kéo ra.

Đó là một gói chè mè đen, do dì tôi mua.

Năm đó sau khi dì tôi qua đời, tôi đã xin dượng cho tôi một gói.

Gói chè mè đen này đã bầu bạn cùng tôi từ năm bảy tuổi cho đến năm ba mươi tuổi.

Đồng hành cùng tôi từ Trung Quốc ra nước ngoài.

Lại cùng tôi trở về Trung Quốc.

Sau này, tôi muốn nó bầu bạn cùng dượng.

22.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi đưa gói chè mè đen vào tay dượng, hỏi:

"Dượng, gói chè mè đen của dượng đâu rồi?"

Ánh mắt tang thương của dượng né tránh một chút.

Dượng không trả lời tôi, chỉ nhận lấy gói chè mè đen, đặt vào vị trí gần tim.

Dượng cúi đầu, nghẹn ngào nói:

"Nhạn Nhạn, dì con mất bao năm rồi mà con vẫn nhớ đến dì, dì ấy cũng có phúc rồi..."

"À phải rồi, bao giờ con kết hôn, con sống ở đâu?"

Kết hôn?

Tôi sợ hãi, chưa từng nghĩ tới.

Còn về việc sống ở đâu...

"Dượng, lần này con về cùng đội, cũng chỉ là tạm thời thôi, rất nhanh sẽ phải đi rồi."

"Đi đâu vậy con? Lại phải ra nước ngoài sao?"

😁

"Vâng." Ánh mắt tôi vô thức dõi theo những đám mây trôi về phía Nam. "Lần này con sẽ đi Singapore."

Nước mắt chực rơi của dượng lập tức trào ra.

"Được, được. Nơi đó ở phía Nam Trung Quốc đúng không con?"

"Nhạn Nhạn con thật sự làm rạng danh gia đình... Dượng vẫn nhớ, ngày trước dượng kiên quyết đưa con về, chỉ muốn con được gần bố mẹ con hơn, không ngờ... Con nhạn cô độc, cuối cùng vẫn cứ bay càng cao, bay càng xa..."

Đúng rồi, khi mẹ tôi đặt tên cho tôi, chẳng phải là muốn tôi bay càng ngày càng xa sao?

Càng bay xa khỏi nhà càng tốt.

Giờ đây tôi, cũng coi như đã như ý nguyện của bà ta rồi.

Bà ta hẳn là rất vui mừng nhỉ?

Tiễn biệt dượng, tôi mang giày cao gót đi lên lầu.

Sống ba mươi năm, đây là ngày vui vẻ nhất của tôi.

Nhưng về sau, tôi sẽ còn vui vẻ hơn nữa!

【Hết】