Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Đây không phải là lần đầu bố chồng gửi tin nhắn kiểu này cho tôi.

 

Tết năm ngoái, mẹ chồng đang ở nhà hấp bánh bao, ông ta liền nhắn cho tôi: "Mẹ chồng con ngày nào cũng hấp bánh bao đến đau lưng, thật sự quá vất vả."

 

Lúc đó tôi vừa mới về nhà chồng vài ngày, không tiện nói gì.

 

Chỉ nghĩ ông ta thương vợ nhưng lại tìm nhầm người để tâm sự, tôi liền chuyển khoản một nghìn tệ cho ông ta: "Bố, hai người mua bánh bao đi, đừng tự hấp nữa, mệt mỏi lắm, không đáng đâu."

 

Ông ta nhận tiền ngay lập tức nhưng tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện tiền nong, chỉ một mực lặp đi lặp lại: "Tết cần rất nhiều bánh bao, mấy ngày nay mẹ chồng con ba bốn giờ sáng đã dậy nhào bột, mệt đến mức buổi tối không ngủ được. Con dâu nhà hàng xóm người ta hai mươi ba tháng Chạp đã về nhà giúp đỡ, bận rộn trước sau, rất chăm chỉ đó."

 

Trong lòng tôi có chút không vui, nên không trả lời nữa.

 

Ngày 12 tháng 5 là sinh nhật mẹ chồng tôi, bố chồng tôi đã gửi tin nhắn nhắc nhở trước một tuần: "Đừng quên mua quà cho mẹ con, bố thấy có một chiếc áo khoác cashmere rất đẹp."

 

Ông ta gửi đường link qua.

 

Tôi tặc lưỡi.

 

Gần một vạn tệ, ngay cả tôi cũng không nỡ mua đồ đắt tiền như vậy.

 

Họ cả ngày chân lấm tay bùn, mua về thì có dịp nào mà mặc chứ.

 

Hơn nữa tôi biết mẹ chồng tôi mặc quần áo chẳng bao giờ giữ gìn, trước khi cưới tôi mua cho bà ta mấy nghìn tệ, bà ta vẫn cứ mặc lên núi, chưa mặc mấy lần đã hỏng, còn cầm lên phàn nàn chất lượng quần áo không tốt.

 

Sau này tôi không mua quần áo cho bà ta nữa.

 

Tôi chán ghét nhìn điện thoại, không muốn trả lời, nhưng lại khó kiềm chế thói quen lịch sự của mình, đành trả lời một chữ "được" đơn giản.

 

Nhưng vào ngày sinh nhật mẹ chồng, tôi không mua chiếc áo khoác đó, tôi đổi sang một chiếc kiểu dáng tương tự nhưng giá bình dân hơn, chỉ 500 tệ, rồi gửi cho họ.

 

Lần này ông ta lại gửi ảnh mẹ chồng làm việc khuya.

 

Tôi thực sự nổi điên.

 

Tôi gọi điện cho chồng là Đường Thừa Chấn, kể lại mọi chuyện một lượt.

Linlin

 

"Anh có thể nói chuyện với bố một chút không? Có chuyện gì thì để bố tìm anh, cứ tìm con dâu làm gì? Hơn nữa, mẹ vất vả là do em sao? Bà ấy lau nhà khuya là lau nhà của hai người họ, có phải lau nhà chúng ta đâu, nói với em làm gì chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đường Thừa Chấn dịu giọng an ủi tôi:

 

"Vợ ơi, em đừng lo, anh gọi cho bố ngay đây. Anh đã nói với bố bao nhiêu lần rồi, sao bố lại đến làm phiền em nữa. Đừng giận mà vợ, chồng nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa cho em."

 

Thái độ của Đường Thừa Chấn khiến sự bực bội trong lòng tôi dịu xuống.

 

Tôi nhìn khung chat, nhịn đi nhịn lại, cuối cùng không chặn ông ta.

 

Tôi quyết định nể Đường Thừa Chấn một chút, cũng là cho bố chồng tôi cơ hội cuối cùng, nếu ông ta còn gửi những thứ linh tinh cho tôi, tôi nhất định sẽ không khách sáo.

 

Sau đó, Đường Thừa Chấn mặt mày đắc ý khoe công với tôi: "Vợ ơi, anh đã dạy dỗ bố một trận ra trò, cuối cùng ông ấy không nói được lời nào, em yên tâm đi, anh đã giải quyết ổn thỏa chuyện này rồi, sau này sẽ không còn tình trạng này nữa đâu."

 

Quả nhiên bố chồng tôi không còn gửi tin nhắn cho tôi nữa, đối với việc tôi đã đọc mà không trả lời, ông ta cũng không léo nhéo không ngừng như trước.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng quên mất chuyện này.

 

Không ngờ ba ngày sau, bố chồng tôi lại ném sang mấy đường link.

 

[Con dâu làm như vậy, nhà cửa không yên!] 

 

[Gặp phải con dâu không hiểu chuyện, phải làm sao?] 

 

Tôi cầm điện thoại, khí thế hừng hực đi tìm Đường Thừa Chấn.

 

Chỉ thấy anh đang nhìn điện thoại với vẻ mặt bất lực.

 

Tôi cúi xuống nhìn, bố chồng tôi cũng gửi cho anh một đống.

 

[Người già rồi, có phải sẽ đều có kết cục thê lương, con cái chán ghét?] 

 

[Ai cũng nói nuôi con để về già nương tựa nhưng rốt cuộc nuôi con có thể nương tựa được không?] 

 

[Hiếu thuận là ranh giới cơ bản nhất của con người.] 

 

[Làm thế nào để huấn luyện con dâu ngoan ngoãn như chó?]