Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, anh chặn liên lạc của bố mẹ chồng.

 

Phía công ty, do sếp lớn rất quý Đường Thừa Chấn, đã ra sức bảo vệ anh, thêm vào đó thủ tục đấu thầu thực sự đầy đủ và công bằng, nên dù bố mẹ chồng tôi có nhận tiền, Đường Thừa Chấn không giải thích rõ ràng được, bị mang tiếng nghi ngờ, nhưng rốt cuộc không bị kết tội rõ ràng, vì vậy kết quả xử lý cuối cùng không tốt cũng không xấu.

 

Không bị vào tù, chỉ phải từ chức để chịu trách nhiệm.

 

Chuyện như vậy, chỉ cần dính líu đến nghi ngờ đã rất phiền phức, coi như có vết nhơ trong hồ sơ, các công ty cùng ngành sẽ không muốn dùng anh nữa.

 

Vì vậy Đường Thừa Chấn đã buồn bã một thời gian.

 

Bố mẹ chồng tôi nghe tin, từng muốn liên lạc với anh, nhưng anh đều thẳng thừng cúp máy, không thèm nghe.

 

Bố mẹ chồng bèn nhờ người thân truyền lời rằng họ cũng không ngờ mọi chuyện lại trở nên nghiêm trọng như vậy, họ thực sự không cố ý, dùng đủ lời lẽ mềm mỏng van xin, hy vọng chúng tôi có thể về nhà một lần nữa, cả nhà mặt đối mặt giải thích rõ ràng mọi chuyện.

 

Đường Thừa Chấn lạnh nhạt từ chối những người thân giúp họ truyền lời: "Không cần thiết."

 

Sau đó anh cũng dần lạnh nhạt với những người thân đó.

 

Bây giờ anh nhìn những người đó còn rõ hơn tôi, rõ ràng đằng sau sự háo hức muốn hóng hớt của họ chỉ là sự đê tiện của bản chất con người, thái độ hóng chuyện mong sự việc lớn chuyện đó thật xấu xí.

 

Chỉ có dì là từ đầu đến cuối không nói một lời nào cho bố mẹ chồng, dì thậm chí còn không nhắc đến, như thể hoàn toàn không biết chúng tôi đang căng thẳng đến vậy.

 

Mỗi dịp lễ tết, chúng tôi thường xuyên qua lại nhà dì, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng bớt khách sáo, thêm vài phần chân tình.

 

Đường Thừa Chấn đã gửi vài bộ hồ sơ xin việc nhưng như đá chìm đáy sông, không có hồi âm.

 

Anh dần nảy ra ý tưởng khởi nghiệp, muốn tự mình mở một công ty đầu tư xây dựng.

 

Chỉ là khổ nỗi không có vốn.

 

Tôi lấy sổ đỏ ra và đề nghị với anh: "Chúng ta dùng căn nhà này để thế chấp ngân hàng vay tiền đi."

 

Nhưng anh ấn sổ đỏ xuống: "Anh sẽ có cách khác."

 

Thật ra anh làm gì có cách nào khác đâu.

 

Anh chỉ là không muốn động đến tài sản này, anh luôn muốn giữ lại đường lui để tôi có thể rút lui toàn vẹn.

 

Mặc dù tôi càng muốn cùng anh tiến thoái lưỡng nan.

Linlin

 

Trên mạng nói, thương xót cho người đàn ông cả đời bi thảm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng giây phút tôi kết hôn với anh là một quyết định bốc đồng cảm tính, thực tế chứng minh, cho đến nay tôi vẫn chưa thua cuộc, vì vậy tôi vẫn còn tự tin để đánh cược một lần nữa.

 

Có lẽ trong xương cốt tôi có tinh thần mạo hiểm, có lẽ tôi vẫn tin người đàn ông này không có vấn đề gì.

 

Nhưng cuối cùng Đường Thừa Chấn vẫn không chịu, không biết anh dùng cách nào mà lại thực sự đã huy động được vốn, từng bước từng bước gây dựng công ty.

 

Năm năm sau, công ty Thừa Tâm của anh chuẩn bị niêm yết.

 

Anh bận tối mặt tối mày.

 

Năm năm này, bố mẹ chồng tôi không còn cố gắng liên lạc với chúng tôi nữa, vì bà ta nghe nói chúng tôi sống rất khó khăn, sợ chúng tôi quay lại tìm họ đòi tiền.

 

Ông bà xưa nói, phong thủy luân chuyển.

 

Khi thời kỳ khó khăn của chúng tôi dần qua đi, công ty của Đường Thừa Chấn càng ngày càng phát triển lớn mạnh, thu nhập mỗi ngày lên đến hàng chục triệu.

 

Chúng tôi đã đổi sang biệt thự sang trọng, sắm xe xịn, thậm chí còn thuê cả người giúp việc.

 

Phía bố mẹ chồng tôi thì lại bắt đầu xuống dốc.

 

Nguyên nhân là mặc dù họ có kha khá tiền, đủ để an hưởng tuổi già, nhưng vì lo lắng tiền sẽ cạn kiệt, nên đã học người ta đầu tư tài chính.

 

Kiếm được nhiều thì đầu tư nhiều hơn, thua lỗ thì vội vàng muốn gỡ vốn, bèn đi khắp nơi hỏi những người có kinh nghiệm, cuối cùng gặp phải một kẻ lừa đảo, mất sạch toàn bộ tài sản.

 

Kẻ đó còn dụ dỗ họ, dùng nhà để thế chấp tiếp tục đầu tư, hòng thu hồi vốn.

 

Bố chồng tôi mê muội rồi, thực sự định làm vậy, nhưng bị mẹ chồng tôi ngăn lại.

 

Bà ta nghe nói công ty của chúng tôi đã phát triển rồi, mắt sáng rỡ, dai dẳng níu kéo dì mấy tháng trời, cầu xin dì giúp truyền lời, muốn gặp chúng tôi một lần.

 

Chúng tôi đã chuyển nhà, đổi số điện thoại, bình thường bà ta căn bản không liên lạc được với chúng tôi.

 

Những lời ít ỏi mà bà ta nghe được về tình hình gần đây của chúng tôi, cũng chỉ là từ những người thân, bạn bè thích buôn chuyện, chi tiết cụ thể thì họ cũng không biết, chỉ biết dường như chúng tôi sống khá tốt.

 

Đường Thừa Chấn vốn không muốn đi, nhưng không thể từ chối lời thuyết phục nhiều lần của dì.

 

"Bấy nhiêu năm nay, dì lạnh lùng nhìn bố mẹ con, lần này chắc là họ thực sự biết lỗi rồi."

 

"Cũng coi như họ đã gặp quả báo, bây giờ không còn một xu nào, chỉ còn lại căn nhà trơ trọi đó thôi, con hãy để cho họ một đường lui, có lẽ sau này họ sẽ ngoan ngoãn hơn, nếu dồn ép quá, thực sự làm mất cả nhà, con nói xem con thực sự có thể để họ lang thang đầu đường xó chợ mà c.h.ế.t đói sao? Vậy thì chẳng phải vẫn gây phiền phức cho các con sao, chính con cũng đã nói rồi mà? Dù họ có không tốt, ít ra cũng đã nuôi con khôn lớn, năng lực của con bây giờ cũng là do họ đầu tư từ trước, đúng, họ quả thực có ý đồ, nhưng cũng không thể phủ nhận hoàn toàn tất cả chứ."

 

Dì nói từng câu từng chữ chân thành, cuối cùng Đường Thừa Chấn không thể từ chối, đành đồng ý gặp mặt.