Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng lúc đó anh đã hẹn hò với tôi rồi nên đã từ chối thẳng thừng.
Giờ phút này bố chồng tôi bất mãn, liền lôi chuyện cũ ra.
"Hồi đó, bảo mày cưới Tiểu Nghiên, mày không chịu. Người ta mua sẵn cả nhà cả xe rồi, bố mẹ mày không cần tốn một xu!"
"Mày thì hay rồi, mày không muốn thấy bố mẹ mày nhàn rỗi, lại cưới về một con quỷ cái như thế này! Còn bắt tao đi vay tiền để trả tiền đặt cọc cho mày!"
"Cả gia sản nhà ta bị mày moi sạch rồi, tiền đều đã tiêu cho mày đi học, mày không phải không biết chứ? Bảo mày ở nhà cấp bốn trong làng thì mày không chịu, cứ nhất định phải mua nhà ở thành phố. Tất cả là do con sao chổi mày cưới về đó gây ra, mày nên ly hôn với nó đi!"
Đường Thừa Chấn tức đến lồng n.g.ự.c phập phồng nhưng lại không muốn nặng lời mắng chửi bố mình.
Anh thoát khỏi nhóm chat gia đình, để mặc bố chồng tôi một mình ở đó điên tiết.
Bản thân tôi vốn rất tức giận nhưng nhìn thấy Đường Thừa Chấn cô đơn ngồi ở góc giường, lén lút lau nước mắt, tâm trạng tôi lại bình tĩnh trở lại.
Gặp phải người bố như vậy, anh còn bất hạnh hơn tôi.
Tôi không còn tâm trạng đấu khẩu với bố chồng nữa, cũng liền theo đó thoát khỏi nhóm chat.
Lần này không còn do dự, tôi trực tiếp chặn bố chồng.
Đường Thừa Chấn vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc của mình, rất buồn bã.
"Từ nhỏ bố anh luôn nói với anh rằng tiền trong nhà đều đã tiêu hết cho anh đi học, điều đó luôn tạo áp lực tâm lý cho anh, bố muốn anh cưới Tống Tiểu Nghiên, như vậy sẽ không cần mua xe mua nhà cho anh nữa, nhưng anh không thích cô ấy. Anh đã kết hôn lâu như vậy rồi, anh tưởng bố đã chấp nhận, nhưng bố vẫn không thể vượt qua rào cản này, động một tí là gây khó dễ cho em, động một tí là lấy lời lẽ kích thích anh. Anh đã nói với bố rất nhiều lần rồi, chúng ta kết hôn, bố mẹ chỉ bỏ ra 20 vạn tiền đặt cọc nhà, đã là rất ít rồi. Tiền trang trí nhà cửa không chỉ hai mươi vạn, 50 vạn tiền của hồi môn của em, một phần dùng để trang trí, phần còn lại dùng để mua xe cho anh. Là một người đàn ông, anh đã rất khó ngẩng mặt lên rồi, bố anh còn cứ mãi không biết đủ, luôn cho rằng anh không nên cưới em. Những chuyện này ban đầu anh không muốn em biết, anh sợ em sẽ thấy lạnh lòng, thấy anh không xứng đáng."
Anh càng nói càng buồn, một người đàn ông cao một mét tám khóc lóc thảm thiết.
Tôi mềm lòng ôm lấy anh: "Được rồi được rồi, đều không phải lỗi của anh. Bây giờ anh kiếm tiền giỏi lắm mà? Anh cũng mua cho em một chiếc xe rồi đúng không? Tất cả tiền lương đều giao cho em giữ, anh là một người đàn ông tốt, ngoan, đừng buồn nữa nhé."
Chúng tôi đang nói chuyện trong không khí ấm áp thì điện thoại của mẹ chồng tôi gọi đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Mẹ vừa mới mắng bố con một trận ra trò trong nhóm đó, ông ấy ngày càng già mà không biết giữ mồm giữ miệng, cứ há miệng ra là nói bừa. Vị Vi tốt biết bao, mẹ rất thích Vị Vi, các con đừng tức giận nhé, mẹ đã mắng ông ấy rồi. Đừng để ý đến ông ấy, lúc mẹ làm việc thì không giúp, giờ lại ra vẻ người tốt, muốn tìm cảm giác tồn tại, ông ấy rảnh rỗi quá mà."
Mẹ chồng tôi nói một tràng dài với giọng điệu ngọt ngào, sau đó gọi chúng tôi tối về nhà ăn cơm.
"Hôm nay các con về đi, mẹ bảo bố con xin lỗi các con."
"Mẹ, thôi đi ạ."
Tôi có chút do dự xen vào.
Linlin
Thật ra tôi không hề muốn đi gặp họ.
Tự bản thân tình huống đã khó xử như vậy, thêm vào đó tôi và chồng vừa mới có không khí ấm áp, rất thích hợp để cùng nhau ăn tối, xem phim gì đó, thực sự không muốn phải giả vờ hòa thuận mà lòng không vui với họ.
Hơn nữa, con người mẹ chồng tôi, tôi thực sự không thể nhìn thấu.
Mặc dù bà ta chưa bao giờ cố ý gây khó dễ cho tôi như bố chồng tôi, hoặc bắt tôi bỏ tiền mua đồ.
Nhưng những quần áo, đồ đạc mà bố chồng tôi thường mở miệng đòi đều là dùng cho bà ta, bà ta không thể nào không biết, nhưng bà ta chưa bao giờ thể hiện thái độ gì, không ngăn cản, cũng không từ chối.
Vì vậy, tôi đối với bà nhiều nhất chỉ là không ghét, chứ khó mà có cảm tình.
Nhưng không cưỡng lại được sự nhiệt tình mời mọc hết lần này đến lần khác của bà ta, ngay cả chồng tôi cũng chọc tôi một cái ở bên cạnh, làm khẩu hình nói: "Mẹ đã mở lời rồi, chúng ta đi nhanh về nhanh."
Tôi đành gật đầu đồng ý.
Mẹ chồng tôi quả nhiên đã làm một bàn đầy món ăn, tôm rim dầu, sườn xào chua ngọt và các món ăn kèm tinh tế khác.
"Nhanh nào, ngồi đi, ngồi đi, đều là những món Vị Vi thích ăn đó. Hôm nay mẹ cố tình đi chợ mua, thịt và rau đều rất tươi ngon."
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, mẹ chồng tôi đã không nể nang gì bắt đầu kể tội bố chồng tôi.