Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tại sao?"

 

"Vì tổn thất 30 vạn là một sự chấm dứt, có thể hoàn toàn cắt đứt liên hệ với bố mẹ anh. Nhưng nếu đưa cho bố mẹ anh 20 vạn, căn nhà này vẫn đứng tên bố anh, giao thiệp lâu dài với họ, tổn thất chắc chắn sẽ không chỉ là 20 vạn."

Linlin

 

Anh sững sờ.

 

"Ý em là, sau này sẽ không quản bố mẹ anh nữa sao?"

 

"Anh quản em không có ý kiến, nhưng em sẽ không quản."

 

Thật ra lý trí nói với tôi rằng, ly hôn là lựa chọn tốt nhất.

 

Chỉ là tình cảm của tôi và Đường Thừa Chấn vẫn luôn rất tốt, không có bất kỳ vấn đề gì, không bị dồn đến bước đường cùng, tôi vẫn có chút không nỡ.

 

Thế là tôi đã né tránh mà giao lựa chọn này cho anh.

 

Không biết anh đã nói chuyện với bố mẹ chồng thế nào, kết quả là họ gọi điện mắng chửi tôi, nói tôi lòng dạ rắn rết, thà chấp nhận chịu thiệt cũng cố ý hãm hại họ.

 

Sở dĩ họ tức giận đến thế, không ngoài việc không muốn gánh thêm khoản vay ngân hàng gần ba nghìn mỗi tháng.

 

Một căn nhà thô không thể ở được, nhưng lại phải trả nợ ngân hàng hàng tháng, đối với họ đương nhiên chỉ còn là gánh nặng.

 

Khoảnh khắc đó, tuy tôi tổn thất nặng nề, nhưng vẫn cảm thấy có một chút vui trong nỗi khổ.

 

Bố mẹ tôi nghe chuyện này, lập tức nói: "Cũng không cần thuê nhà, nhà bố mẹ có một căn, các con cứ đến đó mà ở."

 

Căn nhà đó, ban đầu bố mẹ tôi định sang năm sẽ sửa sang lại một chút, dùng làm nhà trọ kiểu homestay cho thuê.

 

Nếu tôi dọn vào ở, họ sẽ mất đi một khoản thu nhập.

 

Tôi có chút do dự, Đường Thừa Chấn suy nghĩ một lát: "Hay là vợ chồng mình thuê nhà của bố mẹ đi, trả tiền thuê nhà cho bố mẹ, như vậy bố mẹ vừa không bị tổn thất vì vợ chồng mình, mà vợ chồng mình cũng không cần lo lắng chuyện thích nghi với chủ nhà."

 

"Năm năm nữa, vợ chồng mình sẽ kiếm đủ tiền đặt cọc, đến lúc đó mua lại một căn nhà của riêng mình là được."

 

Vài ngày sau, tôi đang ở nhà sắp xếp đồ đạc để chuyển nhà.

 

Đường Thừa Chấn mặt mày hớn hở đến tìm tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

"Bố mẹ anh đổi ý rồi, bảo vợ chồng mình cứ tiếp tục ở đó, bà xã ơi, vợ chồng mình không cần chuyển đi nữa."

 

Em sững người một chút, hoàn toàn không thấy đây là tin tốt lành gì.

 

Nhưng Đường Thừa Chấn rất kích động: "Anh nói với bố mẹ rằng vợ chồng mình sẽ chuyển đến nhà bố mẹ em ở tạm thời một thời gian, chắc chắn bố mẹ anh cảm thấy họ đã làm quá đáng, em xem, không phải là họ đã thay đổi ý định rồi sao. Bà xã, nhìn xem bố mẹ cũng không đến mức hết thuốc chữa, vợ chồng mình rộng lượng tha thứ cho họ một lần đi, đừng chấp nhặt với họ nữa. Dù sao thì đó cũng là bố mẹ anh, tuy họ có nhỏ nhen một chút, nhưng cũng sẽ không thật sự để vợ chồng mình phải vô gia cư đâu."

 

Tôi cười một tiếng: "Đồ đạc chuyển nhà cứ tiếp tục thu dọn đi, đợi vài ngày nữa rồi nói."

 

Đường Thừa Chấn không hiểu: "Đợi vài ngày nữa nói, tại sao vẫn phải tiếp tục thu dọn chứ?"

 

Anh chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội, trông có vẻ đáng yêu.

 

Trong lòng tôi cảm thán, bố mẹ anh là hai người nhiều mưu mẹo như vậy, sao lại có thể sinh ra được một người con trai ngây thơ khờ khạo đến thế.

 

Là diễn xuất quá giỏi hay thật sự đơn thuần như vậy nhỉ?

 

Đường Thừa Chấn không biết, anh đã hết lần này đến lần khác bị tôi đưa vào lịch trình ly hôn, rồi lại vì không nỡ mà bỏ xuống.

 

Cảm tính và lý trí đang đấu tranh một cách thân thiện và hòa bình, khó phân thắng bại.

 

Quả nhiên chưa được mấy ngày, bố mẹ chồng tôi tưởng rằng vợ chồng tôi đã đồng ý ở lại, liền nói ra ý đồ thật với Đường Thừa Chấn.

 

Khi anh cứ liên tục đi vào nhà vệ sinh, ngồi xổm trong đó hút thuốc đến khói thuốc lượn lờ.

 

Tay cầm điện thoại, mặt mày chán nản, gọi thế nào cũng không chịu ra.

 

Tôi biết ngay, đến lúc rồi.

 

Tôi nhìn qua căn phòng, hành lý đã được sắp xếp gần xong, rồi đi vào nhà vệ sinh gõ cửa.

 

"Đường Thừa Chấn, ra đây! Hôm nay anh đi vệ sinh bao nhiêu lần rồi?"

 

"Anh bị táo bón." Quả nhiên sắc mặt anh tái mét.

 

Tôi nửa cười nửa không cầm lấy điện thoại của anh, anh muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không ngăn cản.