Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7

Sau trận chiến này, sự tức giận của Trần Vọng Dã đối với tôi lên đến đỉnh điểm.

Cậu ta tức vì nhiều lý do.

Ví dụ, tự mình chuốc họa vào thân.

Hoặc là, tôi rút lui quá nhanh, để cậu ta "đứng" một mình, trông rất ngốc.

Tôi thậm chí nghe thấy cậu ta nói với bạn bè:

"Trước đây tôi không biết mình ghét nhất kiểu con gái nào."

"Bây giờ thì biết rồi, chính là loại như Dương Văn Nguyệt."

"Bảo tôi ngạo mạn? Cút đi! Dù phụ nữ trên thế giới có cht hết, tôi cũng không thể thích cô ta!"

May mắn là cậu ta yên lặng vài ngày, không đến quấy rầy tôi nữa.

Sự cố xảy ra vào đêm thứ bảy.

Tôi đi ngủ như thường lệ.

Nhưng tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, có một phiên bản khác của tôi, bị Trần Vọng Dã đè lên bàn.

Chính là cái bàn tôi dạy học cho cậu ta mỗi ngày.

Một tay cậu ta cởi nút áo sơ mi của "tôi".

Tay kia… khó mà miêu tả.

"Chị, hai năm trước em đã muốn làm thế này rồi."

Hơi thở cậu ta nặng nề, khát khao nói.

"Chị hôn em một cái, được không?"

Tôi trố mắt nhìn cảnh tượng này.

Trên bàn có một cuốn lịch.

Thời gian là: tháng 4 năm 2026.

Hai năm sau?

Chẳng lẽ… tôi mơ thấy tương lai?

Cảnh tượng chuyển sang tháng 8 năm 2026.

Địa điểm chuyển đến giường ngủ.

Trần Vọng Dã hai mươi tuổi, thân hình còn đẹp hơn hiện tại.

Ánh đèn mờ ảo, chiếu lên nhịp điệu lên xuống.

Mồ hôi từ trán cậu ta nhỏ xuống:

"Dương Văn Nguyệt, em nhìn anh đi, anh là chú cún ngoan của em, đừng bỏ anh nữa, được không?"

Cậu ta thành khẩn như một tín đồ, cầu xin như vậy.

Tôi không dám nhìn cảnh tượng nóng bỏng này.

Giật mình tỉnh dậy.

Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Chỉ là một giấc mơ thôi, không sao cả.

Tôi tự trấn an mình, gạt giấc mơ này sang một bên.

8

Sáng hôm sau.

Trần Vọng Dã thường ngủ đến trưa mới dậy.

Hôm nay lại ngồi thẫn thờ trên sofa từ 8 giờ sáng.

Quầng thâm dưới mắt cho thấy cậu ta ngủ không ngon.

Tôi bình thản chào: "Dậy sớm thế?"

Cậu ta "bật" khỏi sofa như thấy quái vật:

"Cô… cô…"

"Cô cái gì, có gì thì nói nhanh."

"Tôi không thể nào thích cô, càng không thể gọi cô là chị."

"Đồ điên!"

Tôi nhìn cậu ta.

Lắp bắp, tai đỏ bừng.

Không giống vẻ ngạo mạn thường ngày.

Hơi kỳ.

Tôi ném cuốn từ điển về phía cậu ta: "Rảnh thì đi học từ vựng đi."

Những ngày sau đó.

Tôi liên tục mơ thấy những hình ảnh có vẻ là tương lai.

Và đều liên quan đến Trần Vọng Dã.

Trong mơ, năm 2026, tôi có một công việc ổn định, mỗi ngày mặc sơ mi trắng và váy công sở.

Hình như Trần Vọng Dã trong mơ rất thích bộ trang phục đó.

Cậu ta luôn từ từ cởi nút áo của tôi.

Khi thì dùng tay, khi thì dùng răng.

Rồi từ từ hôn lên làn da lộ ra.

Còn hiện thực—

Trần Vọng Dã tránh mặt tôi như tránh tà.

Ngay cả giờ học cũng giả vờ ốm, liên tục xin nghỉ.

Nói dối quá nhiều sẽ thành sự thật.

Cuối tuần này, Trần Vọng Dã đã thực sự ốm.

Cậu ta sốt cao 39 độ, mê man, không xuống giường nổi.

Đúng hôm nay người giúp việc không có nhà, trong biệt thự chỉ còn hai chúng tôi.

Vì an toàn, tôi gọi điện cho ông Trần.

Chưa kịp kể hết bệnh tình, ông Trần đã ngắt lời:

"Cứ để nó nằm vài ngày là khỏi, sau này ốm đau không cần báo với tôi."

Tôi hơi ngạc nhiên: "Không đưa cậu ấy đến bệnh viện sao?"

"Không cần thiết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bên kia điện thoại vang lên tiếng reo hò "Vào rồi!".

Ông Trần đang chơi golf.

Tôi nói: "Vậy ít nhất, sau khi chơi xong, ông đến thăm cậu ấy một chút được không?"

"Tôi rất bận." Ông Trần lịch sự nhưng xa cách:

"Cô giáo Dương, cứ để nó tự sinh tự diệt."

"Sao có thể như vậy được?"

"Tôi không chỉ có mỗi nó là con trai. Là đứa bất tài nhất, tôi đã đủ kiên nhẫn với nó rồi."

Tôi đột nhiên không biết nói gì.

"Cô thấy ngón tay gãy trên tay trái của nó chưa?" Ông Trần đột nhiên hỏi.

"Thấy rồi."

"Tôi bẻ gãy đấy."

9

"...Cái gì?" Tôi gần như nghẹn lời.

"Hồi nhỏ Trần Vọng Dã nói dối, bảo bị ốm để lừa tôi về thăm nó. Tôi bận thế, lấy đâu thời gian chơi trò trẻ con này? Thế là tôi b ẻ g ãy ngón út của nó, cho nó một bài học."

Giọng ông Trần đầy tự mãn:

"Từ đó về sau, nó ngoan hẳn, không dám nói dối kiểu đó nữa."

"Chỉ gãy một ngón tay, không ảnh hưởng gì, cô xem, bây giờ nó vẫn sống khỏe re đấy thôi?"

...

Một luồng lạnh buốt lan khắp người.

Tôi dường như đã hiểu.

Tại sao Trần Vọng Dã lại có tính cách tệ hại đến vậy.

Lớn lên trong môi trường như thế, không méo mó mới là chuyện lạ.

Tôi đứng trước cửa phòng, nhìn Trần Vọng Dã đang đa u đớn.

Như thấy chính mình năm xưa.

Tôi cũng từng như cậu ta.

Không ai quan tâm, vật lộn một mình, tự lớn lên trong bóng tối.

Tôi quyết định rót nước, gọi cậu ta dậy uống thuốc.

Hôm nay, khuôn mặt Trần Vọng Dã ửng hồng.

Trông có chút... ngoan ngoãn.

Tôi không nhịn được, đưa tay véo má cậu ta.

Cảm giác rất tốt, mềm mềm, như đồ chơi nhồi bông.

Trần Vọng Dã rên nhẹ, nhưng không phản kháng.

Có lẽ vì kiệt sức rồi.

Sau khi cậu ta uống thuốc xong, tôi mãn nguyện rút tay, định rời đi.

Bỗng Trần Vọng Dã kéo tôi lại:

"Chị..."

"Cậu gọi tôi là gì?"

Đầu cậu ta có bị sốt nát không?

Không phải nói tuyệt đối không gọi tôi là chị sao?

Tiếp theo, Trần Vọng Dã dựa cả đầu lên vai tôi, hơi thở nóng rực:

"Bây giờ là năm nào? Chị lại vào mơ của em rồi..."

"Không nói gì, là muốn trực tiếp cảm nhận em 39 độ à?"

Nói rồi, cậu ta kéo tay tôi, đặt lên chỗ nóng nhất cơ thể...

10

Hơi nóng trong lòng bàn tay khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức.

Không còn nghi ngờ gì nữa—

Những giấc mơ về tương lai, không chỉ mình tôi thấy.

Trần Vọng Dã cũng mơ thấy.

Chỉ là lúc này, cậu ta sốt đến mức mê man, tưởng mình đang trong mơ.

Tôi rút tay ra nhanh chóng, tát cậu ta hai cái.

Rất nhẹ, không đau.

Chủ yếu để cậu ta tỉnh lại.

Trần Vọng Dã quả nhiên tỉnh: "Vừa nãy..."

"Vừa nãy cậu nhầm hiện thực thành giấc mơ."

"Ờ..."

"Bây giờ là năm 2024, không phải 2026."

Cậu ta lập tức trợn mắt: "Sao chị biết tôi mơ năm 2026?"

"Vì tôi cũng mơ thấy."

Gai xương rồng

"Không thể nào."

"Bàn học, thảm... và cả cái giường này, chỉ có điều ga giường đổi thành màu xám."

Những gì tôi nói, đều là cảnh trong mơ.

Trần Vọng Dã cuối cùng cũng tin.

"Thế sao chị không nói sớm?"

"Nói gì?" Tôi hỏi lại, "Nói cậu tương lai có thể sẽ cầu hôn tôi?"

Trần Vọng Dã nghẹn lời.

Tôi không nói sai.

Trong mơ, chẳng phải cậu ta rất hèn mọn và chủ động sao?

Nghĩ đến những hình ảnh đó, tim Trần Vọng Dã đập thình thịch, trong người lại nóng lên.

Cậu ta kéo chăn che bụng, giả vờ lạnh lùng:

"Dương Văn Nguyệt, tôi không coi những giấc mơ đó là thật, mơ toàn là giả, không thể thành sự thật. Khuyên chị cũng đừng có ý nghĩ không đứng đắn."

"Trùng hợp, tôi không nghĩ gì."

Tôi cố ý liếc nhìn chỗ được chăn che.

Mỉm cười hiểu ý.