Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một phần ba cổ phần của công ty là tài sản thừa kế mà cha mẹ tôi đã mất để lại, dùng để góp vốn vào đây.
Bấy nhiêu năm nay, vì không có con cái làm cầu nối, bên cạnh hắn không ngừng xuất hiện những cô gái trẻ.
Chúng tôi cũng đã cãi vã vài lần.
Thế nhưng đây là lần đầu tiên tôi lấy chuyện cổ phần ra để gây áp lực với hắn.
Hắn có chút hoảng sợ, nhưng thấy ánh mắt dò xét của những người xung quanh, hắn vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
"Dù em có rút lui, tôi cũng không thể để một nhân viên vô tội trở thành vật trút giận của em. Công ty của tôi chưa bao giờ chỉ dựa vào một người, không có em, vẫn có thể hoạt động tốt!"
Nhìn bộ dạng chính trực, hết lòng vì nhân viên của hắn, tôi chỉ cảm thấy giả tạo.
Sau khi về nhà.
Tôi nhìn thấy chiếc giá treo áo được trang trí bằng hình thú hoạt hình màu hồng ở lối vào.
3.
Tôi khẽ cười một tiếng, quay đầu lại nhìn thấy tấm khăn trải bàn hoạt hình trên bàn ăn.
Thật nực cười khi tôi lại tin lời bịp bợm của Lâm Tử Hạo về việc thay đổi phong cách, thay đổi tâm trạng.
Một người đàn ông ba mươi mấy tuổi lại thấy thứ này đẹp sao?
Dì giúp việc đang giúp tôi xử lý vết thương ở chân.
Mặc dù không đau.
Nhưng nó giống như một bóng đen trong ánh nắng, dù nhỏ đến mấy cũng không thể lờ đi.
Lâm Tử Hạo về rất nhanh.
Hắn im lặng nhận lấy dụng cụ từ tay dì giúp việc.
Tự mình lẩm bẩm.
"Vợ ơi, vừa nãy là anh không chú ý, vô tình làm em bị thương."
"Nhưng hôm nay em thật sự hơi quá đáng rồi, không chỉ làm cô ấy mất mặt trước mọi người, mà còn lấy chuyện cổ đông ra làm anh mất mặt."
"Nếu không ngăn em lại, nhân viên sẽ nghĩ rằng chỉ cần làm em không vui một chút thôi, họ sẽ mất việc."
"Em thông cảm cho anh một chút, đừng làm mình làm mẩy nữa, ngày mai đến công ty xin lỗi cô ấy trước mặt mọi người để thể hiện thái độ của em, được không?"
Tôi đẩy tay hắn ra, không muốn nói bất cứ điều gì.
Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn trên bàn đưa cho hắn.
"Ngoài số tiền em góp vốn vào công ty, tài sản khác anh sáu em bốn, đừng mặc cả với em, em đã đối xử nhân nghĩa với anh hết mức rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lâm Tử Hạo lập tức đứng bật dậy.
Hắn khó tin nhìn tôi.
"Ly hôn? Em không đùa chứ. Vì một ly trà sữa mà em muốn ly hôn với anh?"
Tôi nhìn mặt hắn, cảm thấy vô cùng xa lạ.
"Vậy anh có thể nói cho em biết, tại sao chiếc thùng rác đó lại xuất hiện lần nữa không?"
4.
Hắn sững sờ.
Cả hai chúng tôi đều có sức khỏe không tốt lắm.
Nửa năm trước, chúng tôi khó khăn lắm mới có được một đứa con.
Tôi đến văn phòng nói với hắn tin này.
Hắn rất vui, gọi điện cho Bạch Mộng sắp xếp lịch khám thai cho tôi.
Thế nhưng tôi vừa ra khỏi cửa đã bị Bạch Mộng ôm thùng rác sắt đ.â.m phải.
Góc cạnh của thùng rác đ.â.m vào bụng tôi chảy máu.
Đứa bé cũng không còn.
Lâm Tử Hạo tức đến đỏ mắt, trực tiếp đập nát cái thùng.
Và cho cô ta tạm đình chỉ công việc không lương.
Mới mấy tháng thôi mà.
Cái thứ đáng ghét đó lại xuất hiện rồi.
Sắc mặt Lâm Tử Hạo có vẻ đau khổ.
"Cô ấy thiếu tiền... bố cô ấy làm nghề thủ công, không muốn lãng phí, anh nghĩ đằng nào cũng là thùng rác, dùng được là được, nên đã mua sỉ về."
"Anh chỉ nghĩ cố gắng hết sức để giúp đỡ nhân viên, vừa vặn tái sử dụng rác thải, nên..."
Tôi hít sâu một hơi, cười.
"Vậy nên mỗi tháng anh còn dùng lương của mình trợ cấp thêm ba nghìn tệ cho cô ta?"
Lâm Tử Hạo nhíu mày.
"Anh đã nói rồi mà, gia cảnh cô ấy không tốt, bố cô ấy lại là kẻ cải tạo lao động, chỉ là giúp một chút thôi, em..."
Tôi giơ tay ngắt lời, vành mắt không kiểm soát được mà đỏ hoe.
"Vậy nên một người ngoài còn đáng để anh giúp đỡ. Em trai ruột của em thì không thể sao? Một đống đồ nát đó đáng để anh bỏ ra ba nghìn tệ mua vui cho cô ta ư?"