Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn đôi chân trần của mình, cắn răng cố hết sức.

Cuối cùng cũng kéo được cái chăn ra.

Tôi ôm lấy cái chăn, mặc kệ đồ đạc trong tủ đổ loảng xoảng khắp sàn.

"Trời lạnh nên tôi đến lấy cái chăn thôi."

"Đừng có tự mình đa tình."

Sắc mặt anh ta có chút khó coi, tôi vòng qua anh ta định đi đến phòng ngủ phụ nhưng anh ta gọi tôi lại: "Ngày mai đi cùng tôi dự một buổi tiệc tối."

"Bữa tiệc này rất quan trọng cho việc học của Tư Dao, cô nhất định phải có mặt."

Anh ta liếc mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới: "Hãy ăn mặc tử tế một chút, đừng làm tôi mất mặt."

"Nếu đã sợ tôi làm anh mất mặt, vậy thì tôi không đi nữa." Nói xong câu đó, tôi đóng sầm cửa phòng lại.

Với tư cách là một người mẹ, tôi nên đặt tương lai của con cái lên hàng đầu nhưng giờ tôi là Lâm Tiểu Vũ hai mươi tuổi.

Tôi không có tình cảm gì với Thẩm Tư Dao tám tuổi, hơn nữa thái độ hách dịch của cô bé hôm nay khiến tôi rất khó chịu.

Dựa vào đâu mà vì cuộc đời của họ mà tôi phải chịu ấm ức chứ.

Vừa trải giường xong, điện thoại liền báo có tin nhắn WeChat.

[Bữa tiệc tối mai cô sẽ đi chứ?] 

[Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về chuyện của con.] 

Ảnh đại diện là một con sư tử đực, tên WeChat là Sư Tử Tâm.

Đây là một người đàn ông nhưng lịch sử trò chuyện đã bị xóa sạch sẽ.

Chẳng lẽ, đây là bố ruột của Tư Dao, "kẻ dan díu" với tôi?

Ngày hôm sau, tôi vẫn sửa soạn kỹ càng.

Ngày xưa nghèo không mua nổi quần áo đẹp, giờ có cả tủ đồ hiệu, không mặc thì phí, làm đẹp cho bản thân cũng rất quan trọng mà. 

Lúc chuẩn bị ra ngoài thì trời đổ mưa, Thẩm Nghiên Tu gửi tin nhắn cho tôi: 

[Tôi đến trường đón Tư Dao, cô tự bắt taxi đến đi.] 

Từ trường tiểu học của Tư Dao về nhà, chỉ vỏn vẹn bốn cây số.

Anh ta lại không muốn đi thêm một chút để đón tôi.

Trời mưa rất khó bắt xe, trong lòng tôi bực bội, cũng không muốn hợp tác với Thẩm Nghiên Tu, định hẹn Sư Tâm vào sáng mai.

Thì tin nhắn WeChat của anh ấy tới: [Không bắt được xe đúng không, tôi đến đón cô nhé!] 

Mười phút sau, chiếc xe lý tưởng đỗ trước cửa biệt thự.

Cái "kẻ dan díu" này đáng tin cậy hơn Thẩm Nghiên Tu nhiều, thảo nào tôi lại ngoại tình.

Tôi hít sâu một hơi, kéo cửa ghế phụ.

Anh ấy chừng ba mươi tuổi, tóc dày, ngũ quan đoan chính tuấn tú, dáng người cao ráo, hơi gầy.

Tốt lắm, nếu "kẻ dan díu" là một gã đàn ông bốn mươi tuổi, bụng phệ, dầu mỡ, thì tôi thật sự sẽ c.h.ế.t mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ấy đưa cho tôi một chiếc khăn để lau tóc và quần áo bị dính nước mưa rồi khen tôi: "Hôm nay cô rất đẹp, hoa tai rất hợp với cô."

Xe lăn bánh, anh ấy lại hỏi: "Hôm nay cô đã uống thuốc chưa?"

Tôi thận trọng trả lời: "Về rồi uống."

"Trong ngăn kéo phía trước có thuốc, uống ngay bây giờ đi, phải mất một lúc mới có tác dụng."

Tôi kéo ngăn kéo ra, bên trong là một lọ thuốc tránh thai đã vơi đi một nửa.

Đệch, đây cũng là một thằng bố đểu cáng.

Tôi càng nhìn càng thấy đôi mắt và lông mày của anh ấy rất giống Tư Dao.

Tôi bốc hỏa trong lòng: "Vậy ra Tư Dao thật sự là con của anh sao?"

"Sợ mang thai thì sao anh không tự mình dùng bao cao su đi? Có biết uống thuốc tránh thai lâu dài hại sức khỏe phụ nữ lắm không!"

Sư Tử Tâm đột ngột đạp phanh.

May mà dây an toàn giữ tôi lại, nếu không tôi đã bay ra ngoài rồi.

Định chửi thì anh ấy đã nhíu mày nói: "Lâm Tiểu Vũ, có phải triệu chứng của cô nặng hơn rồi không, sao Tư Dao có thể là con của tôi chứ."

"Trong lọ này là thuốc điều trị bệnh tâm lý của cô, tôi là bạn kiêm bác sĩ tâm lý của cô, Tần Phóng."

"Là cô không muốn Thẩm Nghiên Tu và con gái phát hiện mình uống những loại thuốc này nên mới yêu cầu tôi đóng gói như vậy để có thể nói dối là thuốc trị đau bụng kinh."

Anh ấy đưa ra chứng minh thư và hồ sơ bệnh án của tôi làm bằng chứng.

Quê độ luôn, tôi vội vàng giải thích: "Thật ra, tôi không phải Lâm Tiểu Vũ mà anh quen. Tôi là người xuyên không, một giây trước tôi còn ở trường tỏ tình với Thẩm Nghiên Tu, giây sau đã kết hôn với anh ấy nhiều năm rồi còn sinh con gái."

Tần Phóng lại đạp phanh một cái nữa, lông mày nhíu chặt hơn: "Ngoài hoang tưởng ra, cô còn có triệu chứng nào khác không?"

"Trên đời này không có chuyện xuyên không."

"Từ góc độ y học mà nói, có thể là do tai nạn xe hơi khiến cô bị mất trí nhớ nhưng trước đây cô từng nhiều lần nói với tôi rằng, nếu có thể quay về quá khứ, cô sẽ không ở bên Thẩm Nghiên Tu."

"Có lẽ là cô tự mình xóa đoạn ký ức đau khổ này, muốn bắt đầu lại từ đầu."

Nói như vậy thì có chút kỳ lạ thật.

Ví dụ như tôi có thể sử dụng thành thạo các ứng dụng điện thoại mà mười năm trước chưa hề phát hành.

Ví dụ như trước đây tôi nấu ăn rất tệ nhưng tối qua lại dễ dàng nấu cho Thẩm Tư Dao hai món mặn và một món canh.

Còn nữa, tôi có thể biết chính xác chiếc chăn đặt ở tủ nào.

Xem ra Tần Phóng rất hiểu tôi. 

Tôi hỏi: "Vậy Thẩm Tư Dao rốt cuộc là con của ai?"

"Lần trước cô đến điều trị có nói, sẽ đi làm giám định huyết thống cho Tư Dao và Thẩm Nghiên Tu."

"Cô nói rằng một khi họ không phải bố con ruột, cô sẽ thẳng thắn kể hết bí mật về cuộc hôn nhân của hai người cho tôi."

À? Vậy bây giờ là bị lỗi game rồi sao?

"Xem ra anh không phải 'kẻ dan díu' của tôi, vậy rốt cuộc tôi đã ngoại tình với ai?"