Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc gọi của Vy càng khiến Minh thêm kiên quyết. Anh ta biết mình đang đụng vào một ổ rắn độc. Nhưng anh ta không lùi bước. Anh ta bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trực tiếp, không phải chỉ riêng với Vy, mà là với cả Nam Phong.
Minh gửi một tin nhắn cho Nam Phong, với nội dung ngắn gọn: “Chúng ta cần nói chuyện. Về Linh. Và về những bí mật mà anh đang che giấu.”
Nam Phong không trả lời ngay. Tôi đoán anh ta đang hoang mang, đang cố gắng tìm cách đối phó. Cuối cùng, Nam Phong cũng gọi lại cho Minh, giọng điệu đầy cảnh giác.
“Anh muốn gì?” Nam Phong hỏi, giọng anh ta căng thẳng. “Tôi không có gì để nói với anh.”
“Tôi nghĩ anh có,” Minh đáp. “Về những tài liệu mà Linh đã giữ. Về số tiền đã biến mất. Và về cái c.h.ế.t của cô ấy.”
Nam Phong im lặng một lúc. Rồi anh ta nói: “Được rồi. Gặp nhau đi. Một mình anh thôi.”
Minh đồng ý. Tôi lo lắng cho anh ta. Nam Phong không phải là người hiền lành. Anh ta có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ bản thân và Vy.
Cuộc hẹn diễn ra tại một quán cà phê vắng vẻ, cách xa trung tâm thành phố. Tôi theo Minh đến đó. Khi Nam Phong xuất hiện, tôi thấy anh ta gầy hơn, đôi mắt thâm quầng. Ánh mắt anh ta nhìn Minh đầy cảnh giác và thù địch.
“Anh là ai?” Nam Phong hỏi, giọng gằn lên. “Tại sao anh lại xen vào chuyện của tôi?”
“Tôi đã nói rồi, tôi là người của Linh,” Minh đáp, giọng bình thản. “Tôi muốn sự thật về cái c.h.ế.t của cô ấy.”
“Chuyện đó thì có gì mà nói?” Nam Phong nhếch môi. “Cô ta tự tử. Cảnh sát đã kết luận rồi.”
Tim tôi nhói đau. Tự tử? Họ đã đẩy tôi đến bước đường cùng, và giờ đây họ đổ lỗi cho tôi sao?
Minh đặt một chiếc USB lên bàn. “Đây là những gì tôi tìm thấy trong căn hộ của Linh. Những tài liệu về công việc làm ăn phi pháp của anh. Và cả những giao dịch chuyển tiền cho Vy.”
Nam Phong nhìn chiếc USB, ánh mắt anh ta thoáng chút hoảng sợ. “Anh lấy nó ở đâu ra? Anh đột nhập vào nhà tôi sao?”
“Linh đã để lại nó,” Minh nói. “Cô ấy muốn sự thật được phơi bày.”
Nam Phong bật cười, một nụ cười gượng gạo, giả dối. “Anh nghĩ ai sẽ tin anh? Những thứ này có thể là giả mạo. Anh nghĩ tôi sợ anh sao?”
Đúng lúc đó, Vy bước vào quán cà phê. Cô ta xuất hiện như một bóng ma, đôi mắt sắc lẻm nhìn chằm chằm vào Minh. Tôi cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên. Cô ta luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ để gây thêm rắc rối.
“Phong, anh nói chuyện gì với cái người này vậy?” Vy nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy vẻ uy hiếp. Cô ta ngồi xuống cạnh Nam Phong, khoác tay anh ta, như thể muốn thể hiện sự chiếm hữu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Cô Vy,” Minh nói, giọng anh ta không chút thiện cảm. “Cô cũng có mặt ở đây thì tốt quá. Chúng ta sẽ cùng nhau làm rõ mọi chuyện.”
“Chuyện gì chứ?” Vy cười khẩy. “Anh Minh, tôi không biết anh là ai, nhưng anh đang đi quá giới hạn rồi đấy. Linh đã chết. Anh không nên đào bới quá khứ nữa.”
“Tôi không đào bới,” Minh đáp. “Tôi đang tìm công lý cho Linh. Cô ấy không tự tử. Cô ấy bị các người g.i.ế.c chết, một cách gián tiếp.”
Nam Phong và Vy nhìn nhau, ánh mắt họ lóe lên sự hoảng sợ. Nam Phong định nói gì đó, nhưng Vy đã nhanh hơn.
“Anh nói gì?” Vy hỏi, giọng cô ta cao lên. “Anh có bằng chứng gì mà dám nói như vậy? Đây là vu khống!”
“Bằng chứng thì có rất nhiều,” Minh nói. “Những tài liệu rửa tiền, những giao dịch chuyển khoản đáng ngờ. Và cả sự thật về việc các người đã lừa Linh ký vào những giấy tờ chuyển nhượng tài sản.”
Tôi nhớ lại. Đó là một tuần trước khi tôi chết. Nam Phong đã ép tôi ký vào một số giấy tờ quan trọng, nói rằng đó là thủ tục để anh ta vay vốn kinh doanh. Tôi đã tin anh ta. Giờ tôi mới biết, đó là giấy tờ chuyển nhượng toàn bộ tài sản của tôi cho anh ta.
Vy bật cười, một tràng cười chua chát. “Anh nghĩ chúng tôi sẽ run sợ trước những lời vu khống đó sao? Anh không có gì cả. Anh chỉ là một kẻ điên rồ.”
“Vậy sao?” Minh nói, anh ta rút điện thoại ra. “Tôi nghĩ chúng ta nên nghe lại đoạn ghi âm này. Đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của cô và Nam Phong, ngay trước khi Linh chết.”
Sắc mặt Vy và Nam Phong tái mét. Tôi cũng sững sờ. Ghi âm? Minh đã lấy được nó từ đâu?
Minh bấm nút. Giọng Vy vang lên rõ mồn một: “Anh chắc chắn Linh sẽ ký chứ? Em không muốn có bất kỳ rắc rối nào đâu. Nếu cô ta cứng đầu, mình cứ để cô ta c.h.ế.t đi.”
Đó là giọng của Vy! Tôi nhớ lại. Đó là cuộc gọi mà tôi đã vô tình nghe được. Nhưng tôi chỉ nghe loáng thoáng, không rõ ràng. Giờ đây, từng câu, từng chữ đều rõ ràng đến rợn người.
Nam Phong vội vàng giật lấy điện thoại của Minh. “Mày… Mày đã làm gì?”
“Tôi chỉ lấy lại công bằng cho Linh,” Minh nói, ánh mắt anh ta rực lửa. “Các người đã đẩy cô ấy vào chỗ chết. Các người sẽ phải trả giá.”
Vy đứng bật dậy, đôi mắt cô ta đỏ ngầu. “Mày… Mày muốn c.h.ế.t à?”
Cô ta vung tay, định tát Minh. Nhưng anh ta đã nhanh hơn, giữ chặt cổ tay cô ta. Tôi cảm thấy một luồng điện xẹt qua, một cảm giác mạnh mẽ mà tôi chưa từng trải qua kể từ khi chết. Có phải là do tôi đã ở quá gần, và cảm xúc của tôi đã tác động đến thế giới vật chất?
“Dù tôi có chết,” Minh nói, giọng anh ta trầm và đầy đe dọa. “Thì sự thật vẫn sẽ được phơi bày. Cô và Nam Phong sẽ phải trả giá. Tôi thề.”
Vy vùng vằng thoát ra. Cô ta nhìn Nam Phong, ánh mắt đầy hoảng loạn. Nam Phong cũng đứng sững, vẻ mặt thất thần. Họ không ngờ Minh lại có được bằng chứng này. Và tôi, một linh hồn vô hình, đã chứng kiến tất cả.