Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Cái chạm đó khiến toàn thân tôi tê dại. Sau này tôi mới biết Tống Kỷ không nói đùa.
Sự ghen tuông của cậu ta thể hiện khắp nơi: xuất hiện mỗi khi Trịnh An đến, chen ngang khi cậu ta muốn nói chuyện riêng, thậm chí mang cả ấm nước vào phòng tôi.
Diệp Nhàn cũng đồng lòng. Nó liên tục kéo Trịnh An vào những cuộc trò chuyện từ thơ ca đến triết lý sống, khiến chàng trai nghệ sĩ phát điên.
Cuối cùng, Trịnh An rời đi trong thất bại.
Diệp Nhàn cười lạnh: "Đấu trí với học sinh vừa thi đại học xong? Ngây thơ!"
Diệp Nhàn đậu đại học Bắc Kinh như mong muốn.
Ngày nhận giấy báo, nó mời cả nhóm bạn đến chơi.
Gai xương rồng
Thành Nam đến đầu tiên, mang theo đồ ăn vặt rồi hỏi ngay:
"Hoa khôi đâu rồi? Đến chưa?"
"Ai?" Diệp Nhàn ngơ ngác.
"Trần Tiêu Tiêu lớp mình đấy," Thành Nam hào hứng, "Trong group bảo đến nhà cậu, nghe có Tống Kỷ là cô ấy nhào tới ngay."
Diệp Nhàn thờ ơ: "Mấy cô gái này mù thật, sao không thấy tôi đẹp trai nhỉ?"
"Những cô gái nào?" Tôi tò mò.
"Chu Hạ..." Diệp Nhàn ngập ngừng, "Chu Hạ với mấy người khác."
"Cậu chán thật." Thành Nam tắt hứng, quay sang tôi, "Chị Du Du này, hôm nay sẽ có kịch hay đấy. Mới đây Trần Tiêu Tiêu tỏ tình Tống Kỷ trước cả trường, ai cũng tưởng đẹp đôi, ai ngờ—"
cậu ta cố ý dừng lại, còn tôi nghe thấy "hoa khôi" đã thấy khó chịu, mặt lạnh nhìn cậu ta.
Thành Nam không nhận được phản ứng như ý, tiếp tục: "Kết quả Tống Kỷ bảo cô ấy 'học hành chăm chỉ'. Bốn chữ đấy, học hành chăm chỉ. Thi xong rồi còn bảo học nữa, chị thấy phát điên không?"
"Trần Tiêu Tiêu đâu chịu nhục, phải lòng Tống Kỷ luôn. Giờ biết điểm rồi, lại đuổi theo nữa, không biết lần này Tống Kỷ sẽ nói gì. Em mua nhiều hạt dưa lắm, còn có dưa hấu nữa, tối nay cùng 'ăn dưa' nhé!"
Tôi gật đầu: "Ừ, chị biết rồi."
Đến đây, tinh thần bốc phốt của Thành Nam bị tôi và Diệp Nhàn dập tắt hoàn toàn.
cậu ta ấm ức ra góc chơi game, tôi nhắn cho Chu Hạ: "Hôm nay có cô gái thích Tống Kỷ đến nhà mình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chu Hạ: "? Thuê chuyên viên trang điểm đến nhà luôn nhé?"
"Không cần đâu..." Tôi nghĩ một lát, "Hay mình qua chỗ cậu vậy."
Chu Hạ: "Qua làm gì, đồ vô dụng, không chinh phục được Tống Kỷ thì đừng gặp mặt to!"
Chu Hạ từ chối lời mời của tôi và yêu cầu tôi ở nhà chải chuốt.
Tôi đang kẻ lông mày được một bên thì nghe Thành Nam hét: "Mọi người đến cổng rồi, tôi ra đón!"
Tôi bực mình.
Lông mày trái khó kẻ, tôi luôn mất nhiều thời gian để cân đối với bên phải. Khách đến rồi mà vẫn đang kẻ thì kỳ quá, nhưng xóa đi cũng không xong.
Ai đó giật lấy cây kẻ lông mày từ tay tôi.
Tống Kỷ ngồi xuống đối diện: "Để em."
cậu ta biết kẻ lông mày? Tôi ngây người, cậu ta đỡ cằm tôi bằng mu bàn tay, mùi gỗ nhẹ lan tỏa.
Ánh mắt tập trung, ngón út thỉnh thoảng chạm vào má tôi, nhẹ như làn nước biển ấm áp vỗ vào đá.
Tôi nhìn chằm chằm Tống Kỷ đến khi cậu ta ho khẽ: "Xong rồi."
Tỉnh lại, tôi thấy tai cậu ta đã đỏ lên, tôi cũng bối rối: "Ừ, cảm ơn."
"Lần đầu chưa quen, luyện nhiều sẽ khá hơn." cậu ta nói tự nhiên.
Diệp Nhàn bước ra từ phòng.
"Chị, em bảo Thành Nam dẫn mọi người đi ăn trước rồi mới về."
"Ừ, em đi đi."
Tôi không thân với bạn Diệp Nhàn, chỉ quen Thành Nam nên không đi cùng, chán ăn nên làm salad đọc truyện.
Đến tối mọi người mới về.
"Chào chị!" Thành Nam dẫn đầu, sau lưng là một đám người, bao ánh nhìn tò mò đổ dồn về phía tôi.
"Họ muốn chơi trò ở nhà." Diệp Nhàn đưa tôi gà rán, "Mang về cho chị."
Tôi ôm thùng định về phòng: "Ừ, các em chơi đi."