Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn Dịch không dám ho he gì, ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ lái.

17

Đến dưới lầu, cả hai chúng tôi đều không có ý định xuống xe.

Thấy Đoạn Dịch muốn nói lại thôi mấy lần, tôi không kìm được mở lời hỏi:

“Tối hôm đó chơi đôi với cậu để rớt hạng, là bạn cậu à?”

“Ừm.”

“Cậu kêu cậu ta giả làm con gái, là để chọc tức tôi à?”

“Không phải chọc tức chị đâu, chỉ là muốn xem thử, chị có thích em một chút nào không thôi.”

“Vậy còn đối tượng hẹn hò trực tuyến của cậu thì sao?”

Đoạn Dịch im lặng rất lâu, hai tay vô thức vân vê vạt áo, nhỏ giọng nói: “Không có đối tượng hẹn hò trực tuyến nào cả.”

Tôi nhìn đôi mắt ngoan ngoãn rũ xuống của Đoạn Dịch, lại nhớ đến dáng vẻ cậu ta vừa rồi kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, khóe môi cong lên nụ cười bất cần.

Hai hình ảnh chồng lên nhau, cho tôi một cảm giác kỳ lạ về sự mâu thuẫn.

“Thế sao không giải thích cho tôi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em muốn giải thích mà, nhưng em căng thẳng quá nên không nói rõ được. Vốn dĩ về nhà định nhắn WeChat giải thích cho chị, nhưng chị lại chặn em rồi.”

18

Tôi nhướng mày, căn bản không tin, lại ở đây đóng vai cừu non với tôi.

“Cậu diễn thuyết trước toàn thể giáo viên và học sinh trong trường còn không run, vậy mà lại căng thẳng đến mức không biết giải thích sao?”

Đoạn Dịch nhẹ nhàng ngẩng đầu, như thể lấy hết dũng khí mới nhìn về phía tôi. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ xe rọi vào mắt cậu ta, lấp lánh sáng ngời:

“Đó là bởi vì, mỗi lần nhìn chị, em lại cảm thấy mình vẫn là đứa trẻ yếu đuối ngày xưa, tim đập dữ dội, đầu óc trống rỗng. Chị ơi… chị còn nhớ em không?”

“Nhớ chứ, thằng bé mập Dịch Dịch mà.”

Đoạn Dịch nhìn chằm chằm vào tôi, nghiêm túc nói: “Chị ơi, em xin lỗi.”

Tôi thờ ơ cười: “Không sao đâu, lúc đó cậu còn nhỏ, chẳng biết gì cả.”

“Cấp ba em đã dọn ra khỏi nhà rồi. Tự đi làm thêm kiếm tiền, hoàn toàn không liên lạc với mẹ nữa. Em cứ nghĩ hồi nhỏ mình thích chị, có lẽ là vì chị là người duy nhất đối tốt với em. Thế nhưng, ngày khai giảng nhìn thấy chị, tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.”

Đoạn Dịch ghé sát hơn một chút, sống mũi cao của cậu ta gần như chạm vào trán tôi:

“Vậy còn chị thì sao? Khi lại gần em tim có đập nhanh không?”

Tôi cảm nhận lồng n.g.ự.c đập mạnh, câu trả lời dường như đã rõ ràng.

Đôi môi mềm mại phủ lên trán tôi, tôi nghe thấy giọng Đoạn Dịch hơi khàn khàn: “Chị ơi, mình ở bên nhau nhé?”