Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Mi sững sờ: "...Gì cơ?"

Mặc dù có thể hiểu hành động bàn tán về người yêu của chị em, nhưng, "Các cậu bàn tán chuyện gì vậy?"

Tề Mi cực kỳ tò mò, không biết họ bàn tán về cô, hay là Giang Vấn Chu.

"Đương nhiên là bàn tán xem tại sao anh ấy lại có thể ở bên cậu chứ." Tưởng Lạc Đình liếc nhìn cô, cười nói, "Lúc đó rõ ràng là có mấy người theo đuổi cậu rồi, còn những người thầm thích cậu thì không biết bao nhiêu nữa, vậy mà cuối cùng cậu lại ở bên người mà bọn tớ hoàn toàn không ngờ tới."

Từ Đan Nhược tiếp lời: "Thật ra cũng không hẳn là không ngờ, chủ yếu là cậu quá giỏi giả vờ, cứ một tiếng 'anh' hai tiếng 'anh', chậc..."

"Sau này nghĩ lại, hai người lại không có quan hệ huyết thống, mẹ nuôi con nuôi gì đó, vậy thì cậu và anh ấy xem như là thanh mai trúc mã đi, mối quan hệ kiểu này dễ xảy ra chuyện gì đó nhất." Tưởng Lạc Đình tiếp tục nói, "Nếu là tôi, một cô thanh mai nhỏ xinh đẹp như vậy cứ lởn vởn trước mặt, tôi mà nhịn được đến khi cô ấy sắp học xong đại học mới 'ăn' cô ấy, thì coi như tôi có định lực tốt, là Liễu Hạ Huệ tái thế."

Nói xong còn tặc lưỡi hai tiếng, mặt Tề Mi lập tức đỏ bừng lên, nóng ran, môi mấp máy vài cái, nhưng cũng không biết nên nói gì cho phải.

"Vậy nên tại sao bọn tớ đều rất muốn trở thành Giang Vấn Chu, hiểu rồi chứ?" Diêu Mẫn nhìn cô, trêu chọc hỏi.

"Hiểu rồi, hiểu rồi." Tề Mi vội gật đầu, thở dài một tiếng, ngại vô cùng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Mọi người liền cười cô, bảo đều là vợ chồng già rồi, còn gì mà phải xấu hổ, mặt mỏng thế này không được đâu, vân vân.

Tề Mi nghe tai này lọt tai kia, chỉ cúi đầu ăn thức ăn.

Trừ tiền vé, buffet ở đây tính ra khoảng bốn năm trăm tệ một người, mức giá buffet này đã được coi là rất đắt rồi, bình thường Tề Mi hiếm khi dám ăn, khó khăn lắm mới đến một chuyến, không cố gắng ăn "hồi vốn" thì thấy có lỗi với bản thân.

Ăn trưa xong, mấy người lại dạo một vòng ở tầng quan sát trong nhà, rồi mới đi thang máy xuống lầu, mua một ít đồ lưu niệm nhỏ ở cửa hàng quà tặng tầng một, mỗi người ngậm một cây kem hình tháp truyền hình bước ra.

"Vậy tiếp theo chúng ta đi đâu ngồi chơi nhỉ?"

"Chỗ này cách cửa hàng không xa đâu." Tề Mi cười nói, "Chúng ta đến quán uống cà phê, tôi giới thiệu chị dâu tôi cho các cậu nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Là người cùng cậu hùn vốn mở quán đó hả?" Tưởng Lạc Đình hỏi.

Tề Mi "ừm ừm" hai tiếng, Tưởng Lạc Đình tiếp tục hỏi: "Hai người quan hệ tốt lắm hả?"

"Cũng được mà, chị ấy... là người tốt lắm." Tề Mi muốn nói rằng cô và Nhậm Thanh Già có nhiều điểm tương đồng nên khá hợp nhau, nhưng nghĩ lại, một số chuyện cô không biết phải giải thích với họ thế nào, đành thôi.

"Vậy, hai người..." Tưởng Lạc Đình ngập ngừng một lát, rồi đổi hướng hỏi dò, "Nhắc đến đây tôi có hai người thân cũng hùn vốn làm ăn, là mở tiệm nail, lúc đầu cũng khá tốt, tiếc là sau này vì bất đồng quan điểm kinh doanh mà phát sinh mâu thuẫn, hai người cãi nhau dữ dội, sau đó tiệm đóng cửa, hai nhà cũng không qua lại nữa."

Tề Mi nghe vậy cười cười: "Hùn vốn mở quán đúng là dễ gặp vấn đề này, nếu không tại sao mọi người đều nói đừng làm ăn chung với người quen."

Vậy mà cậu vẫn hùn vốn mở quán với chị dâu à? Tưởng Lạc Đình liếc cô một cái.

Tề Mi đương nhiên biết ý cô ấy là gì, cười giải thích: "Nên bọn tôi không can thiệp vào phần việc của nhau. Chị ấy phụ trách quán cà phê ban ngày, tôi phụ trách quán bar ban đêm, chiến lược kinh doanh cụ thể đều do mỗi người tự quyết định. Sẽ bàn bạc, nhưng tôn trọng quyết định của nhau. Những chỗ có giao thoa... ví dụ như buổi tối nhiều khách uống rượu vẫn muốn ăn bánh ngọt, ban ngày quán có món tráng miệng đặc trưng là kem sữa đông có pha chút rượu, những thứ tương tự như vậy, chúng tôi sẽ báo trước cho đối phương, hỗ trợ nhau một chút. Đến nay thì chúng tôi hợp tác khá tốt."

Còn về sau sẽ thế nào, không ai rõ, thật ra hợp tác với ai cũng vậy thôi, đều có thể kết thúc trong mớ bòng bong.

Lòng người thay đổi, hôm nay nói không chừng ngày mai đã khác.

Nhưng, "Chỉ có người quen mới sẵn lòng đưa tôi vào cuộc khi tôi chẳng hiểu gì, còn giúp tôi dựng lên cái cơ ngơi này."

Ý là chỉ có người thân thiết mới làm vậy, đổi người khác thì họ chẳng thèm để ý đến cô, chứ đừng nói là vừa bỏ công vừa bỏ tiền.

Cô kể với Tưởng Lạc Đình và các cô bạn về sự quan tâm chăm sóc của ba người nhà họ Lục dành cho mình suốt chặng đường, nói xong thì xe dừng lại ở ngã tư dẫn vào No.12 Diner & Lounge.

Bốn người vừa vào cửa thì đúng lúc gặp Nhậm Thanh Già đang bưng món bánh matcha ngàn lớp vừa làm xong đi xuống lầu, gọi nhân viên nhanh chóng phân chia.

Thấy Tề Mi, cô ấy cười hỏi: "Tây Tây có ăn bánh không?"

"Em muốn ăn kem sữa đông." Tề Mi cười híp mắt, vừa đáp vừa tiến lại gần tủ bánh, gọi Tưởng Lạc Đình và các cô bạn nhanh đến xem, "Xem muốn ăn gì nào, tôi mời, cứ gọi thoải mái."

Nhậm Thanh Già cũng biết mấy ngày nay cô đang bận tiếp đón bạn bè, nghe vậy liền cười chào họ: "Là bạn của Tây Tây phải không, hoan nghênh đến chơi."