Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
So với người trên thì chưa bằng, so với người dưới thì vẫn hơn. Ai dà, chẳng lẽ còn có thể đánh c.h.ế.t hai đứa nó thật sao? Cứ vậy mà sống thôi.
"Đúng rồi, con cháu có phúc của con cháu, cha mẹ không thể quản cả đời được," Cục trưởng già nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói, "Tôi thấy cũng khá tốt, biết rõ gốc gác, đỡ phải lo lắng."
Dừng một chút, ông lại thở dài, giọng nói đầy tiếc nuối cảm khái: "Như vậy cũng coi như không phụ lòng Tiểu Tiêu và Thiên Viễn rồi."
Nhắc đến hai người họ, không khí trong phòng khách đột nhiên chùng xuống.
Kim Kim và Niên Niên đang nằm chơi cùng nhau trên sàn, cảm nhận được sự thay đổi của không khí, có chút lo lắng nhìn mọi người.
Nhưng cũng rất nhanh sau đó không khí trở lại bình thường, Giang Minh Tông cười chuyển chủ đề, hỏi Cục trưởng già về tình hình gần đây của một vị lãnh đạo cũ khác.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khoảng bốn giờ chiều, Tề Mi ăn xong bữa trưa muộn, chơi điện thoại một lúc, thấy mặt trời đã chếch về phía Tây, liền gọi Giang Vấn Chu: "Đi thôi, không phải nói là đi bơi sao?"
"Em cứ đi thay đồ trước đi, anh gọt lê mang qua cho," Giang Vấn Chu nhìn con d.a.o gọt hoa quả trong tay, không ngẩng đầu lên đáp.
"Nhớ mang cả trà sữa của em lên nữa nhé!"
Lời vừa dứt, cô đã biến mất dạng, chỉ còn nghe thấy tiếng dép lê lạch cạch xa dần.
Giang Vấn Chu gọt lê xong, cắt thành miếng nhỏ, cắm thêm hai chiếc tăm, mang theo trà sữa của Tề Mi, ra khỏi phòng khách đi về phía hồ bơi.
Còn chưa đến gần đã thấy Tề Mi khoác khăn tắm lớn, chân trần ngồi xổm bên hồ bơi, cúi người đưa tay thử nhiệt độ nước. Tóc cô búi thành củ tỏi lỏng lẻo trên đỉnh đầu, dây buộc tóc lụa đen lấp lánh dưới nắng.
Nắng đổ xuống nửa mặt nước, phản chiếu một vùng nước mát lạnh gợn sóng lấp lánh.
"Sao không xuống đi?" Anh cười hỏi, dùng chân kéo chiếc bàn trà nhỏ gần đó, cùng đi về phía cô.
"Sắp rồi," Tề Mi đáp lời, quay người nhìn anh, cười tủm tỉm nói, "Anh vất vả rồi."
Cô mặc bộ đồ bơi liền thân màu đỏ rượu buộc cổ, tư thế ngồi xổm khiến đùi ép vào ngực, càng làm vòng một trông đầy đặn hơn, một mảng lớn da trắng ngần như mỡ đông, toát lên vẻ đầy đặn quyến rũ đầy mê hoặc.
Giang Vấn Chu vội vàng nhân lúc đặt đồ, cúi đầu quay đi chỗ khác.
Sau đó anh nhận ra chiếc bàn trà nhỏ hơi cao, không tiện cho người ở trong hồ bơi lấy đồ dùng, đành gạt chiếc bàn trà nhỏ sang một bên, đặt trà sữa và đĩa trái cây xuống cạnh chân Tề Mi.
Rồi anh thẳng người lên, định đưa tay xoa đầu cô nhưng lại sợ làm bung tóc cô ra, đành véo tai cô.
Bắt chước giọng điệu của cô, anh đáp lại: "Không vất vả, vì Tây Tây phục vụ."
Tề Mi: "..." Sao cứ thấy là lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô tặc lưỡi một tiếng, giơ tay xua anh ra, ưỡn vai về phía sau, chiếc khăn tắm liền trượt xuống khỏi vai.
Sau đó cô ngồi xuống bên hồ bơi, duỗi chân xuống nước, bắt đầu đạp nước bì bõm.
Nước b.ắ.n tung tóe theo tiếng cười ha hả của cô, lấp lánh trong suốt dưới nắng. Giang Vấn Chu nhìn thấy không khỏi bật cười.
Vừa nói "em đúng là trẻ con thật đấy", anh vừa lắc đầu quay người đi về phía căn phòng khách của Tề Mi.
Tề Mi hừ một tiếng, chống tay vào thành hồ bơi trượt xuống, cả người ngâm mình trong nước. Nước hồ mát lạnh tức thì xua tan cái nóng, cô không kìm được thở phào một hơi dài.
Thật thoải mái, mùa hè đúng là nên ở trong hồ bơi.
Cô quay người lại, nhìn về phía căn phòng khách, phát hiện rèm cửa sổ sát đất của căn phòng khách không biết từ khi nào đã bị kéo ra.
Qua ô cửa kính, cô vừa vặn có thể nhìn thấy động tác thay quần áo của Giang Vấn Chu.
Trên thân hình tam giác ngược tiêu chuẩn của người đàn ông, những múi cơ rõ ràng nổi bật cực kỳ thu hút ánh nhìn, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta không kìm được mà tưởng tượng cảm giác khi chạm vào.
— Tề Mi biết rõ hơn ai hết, nhưng cũng chính vì thế, cô cảm thấy mình đặc biệt thèm thuồng.
Thậm chí không kìm được mà nuốt ực một cái.
Sau khi nhận ra, cô không khỏi ngượng ngùng, rụt đầu lại rồi lặn vào trong nước.
Khi cô nhìn Giang Vấn Chu, Giang Vấn Chu cũng đang nhìn cô, thấy cô như vậy không khỏi bật cười.
Nhưng đồng thời anh cũng rất đắc ý.
Anh cười kéo rèm cửa lại, đợi thay đồ xong đi ra, liền thấy Tề Mi đang nằm ngửa trôi nổi trong hồ bơi.
Thấy anh ra, cô liền lật người bơi về phía thành hồ, nằm sấp trên thành hồ ngẩng đầu nhìn anh: "Anh xuống không?"
Câu trả lời của Giang Vấn Chu dành cho cô là trực tiếp "đùng" một tiếng nhảy xuống hồ bơi, b.ắ.n tung tóe một mảng nước lớn, tạt thẳng vào mặt cô.
Tề Mi lập tức nhắm mắt hét lên một tiếng, còn chưa kịp mở mắt mắng người, đã bị Giang Vấn Chu kéo mạnh lại, những giọt nước trên mặt bị nụ hôn của anh chặn lại trong miệng.
Cô mở mắt ra, nhìn rõ những sợi lông tơ nhỏ trên mặt anh, cùng hàng mi rõ từng sợi bị nước làm ướt, những giọt nước đọng trên đuôi tóc anh, tí tách nhỏ giọt xuống.
Cô cuối cùng dừng ánh mắt lại trên mí mắt hơi run rẩy của anh.
Không biết vì sao, cô bỗng nhớ lại hồi nhỏ giả vờ ngủ, nếu bị mẹ nuôi phát hiện, bà sẽ ấn giữ đôi mắt lấm la lấm lét đảo qua đảo lại của cô, trách yêu: "Không muốn ngủ thì dậy mà học bài, cái trò vờ ngủ lặt vặt này anh con đã chơi qua rồi."
Cô không kìm được mà phụt cười thành tiếng.