Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

2.

Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và hợp lý.

Ít nhất là trong mắt tất cả mọi người.

Tôi xinh đẹp, dịu dàng, chẳng hề biết gì về thân thế nhà họ Tần của Tần Thiệu, chỉ đơn giản là yêu con người anh ấy.

Yêu đến mức lúc nào cũng lo lắng cho anh.

Không muốn Tần Thiệu đua xe, đánh nhau, chỉ sợ anh rơi vào cảnh nguy hiểm.

Cũng không muốn bên cạnh anh xuất hiện cô gái nào khác, bởi tôi yêu anh sâu đậm như thế, sợ anh động lòng với người khác.

Thế nhưng tôi lại không có danh phận, không được phép giận dỗi.

Chỉ có thể rơi lệ, yếu ớt cầu xin anh.

May mắn là, Tần Thiệu thật sự rất thích tôi.

Chỉ cần tôi khóc, chuyện gì anh cũng nhượng bộ.

Anh an phận suốt một thời gian dài, đến mức khiến mọi người khó mà tin nổi.

Tần Thiệu ngày ngày dẫn tôi đi mua sắm, xem phim, du lịch chụp ảnh, hôn môi, rồi đi ngủ cùng nhau.

Bạn bè anh đều nói anh tu tâm dưỡng tính, đổi tính hoàn toàn.

Tần Phạm Nghiên chắc cũng hài lòng, tăng lương cho tôi gấp ba lần.

Tôi trở thành chim hoàng yến được Tần Thiệu nâng niu trong tay, chiều chuộng cưng chiều đủ điều.

Cũng là ứng cử viên hàng đầu cho vị trí “nhị thiếu phu nhân” nhà họ Tần trong mắt nhiều người.

Thật ra tôi cũng không rõ Tần Thiệu có thật lòng với tôi không, hay chỉ là chơi vui vì mới mẻ.

Nhưng tôi biết, Tần Phạm Nghiên tuyệt đối sẽ không cho phép một cô gái ham tiền từng ngồi tiếp rượu ở Hoàng Ký Các bước chân vào nhà họ Tần làm dâu.

Dù tôi là người được dẫn đến trước mặt anh ấy ngay từ ngày đầu tiên vào Hoàng Ký Các.

Nhưng trong mắt những người sinh ra đã là thiên chi kiêu tử như họ, được bước vào vòng tròn của họ đã là ân huệ lớn rồi.

Tôi không thể, cũng không xứng để đòi hỏi điều gì hơn nữa.

Tần Phạm Nghiên là như thế.

Tần Thiệu cũng vậy.

Vì thế, khi tôi một lần nữa rưng rưng nước mắt, khẩn cầu Tần Thiệu đừng đua xe…

Anh lại dửng dưng rút một điếu thuốc:
“Yên tâm, chồng em rất giỏi mà.”

Đó là lần đầu tiên, ngoài chuyện trên giường, anh từ chối tôi.

Mắt tôi đỏ hoe nhìn anh:
“A Thiệu…”

Tần Thiệu không hề liếc tôi lấy một cái, thản nhiên dập điếu thuốc, đi về phía chiếc xe đua màu đen đã lâu không dùng.

Bóng lưng cao lớn thẳng tắp.

Đám đông xung quanh phấn khích huýt sáo ầm ĩ, dù gì đây cũng là lần đầu tiên trong năm Tần Thiệu đua xe trở lại.

Tôi bỗng có một linh cảm chẳng lành.

Chậm rãi quay đầu lại.

Một cô gái mặc váy trắng dài bị mấy người đàn ông kéo lên bục – nơi từng đặt chiến lợi phẩm của Tần Thiệu.

Cô cúi mắt, bất an, trông thật khiến người ta thương xót.

Khoảnh khắc đó, lòng tôi ngổn ngang trăm mối.

Một tiểu thư liếc tôi một cái, vừa chỉnh móng vừa nói:
“Vài hôm trước mày bệnh, không đi bar với Tần Thiệu. Cô gái kia là nhân viên tiếp rượu, bị quấy rối, Tần Thiệu ra tay cứu.”

Tôi chớp mắt thật chậm.

Tiêu hóa nội dung câu nói ấy.

Trong chưa đầy mười giây, trong lòng tôi lóe lên một tia nghi ngờ.

Liệu có phải Tần Phạm Nghiên lại thiết kế riêng cho Tần Thiệu một chú chim hoàng yến hoàn hảo khác?

Không thể nào.

Một chuyện sơ hở như vậy sẽ không bao giờ xảy ra với Tần Phạm Nghiên.

Huống chi… cô gái đó dù trên mặt có vẻ sợ hãi, nhưng ánh mắt lại bướng bỉnh.

Không giống sự yểu điệu giả tạo của tôi.

Tôi thở dài, buồn bã ngước mắt nhìn trời.

Ánh mắt lấp lánh đầy nước – thật ra chỉ là phản xạ cơ bắp, khóc nhiều thành thói quen rồi.

Nhưng tôi thực sự buồn.

Tiền lương gấp đôi… sắp không giữ được nữa rồi.

Tiểu thư kia thấy tôi như vậy, cười nhạt một tiếng:
“Mày thật không nhìn rõ thân phận của mình, sớm muộn gì cũng đến ngày này.”

Tôi im lặng mở điện thoại.

Tìm kiếm cách viết đơn xin nghỉ việc.

Làm sao để viết cho đúng chuẩn mà vẫn đầy cảm xúc, tiện thể moi thêm một khoản từ Tần Phạm Nghiên — dù sao tôi cũng làm việc chăm chỉ, tận tâm thế cơ mà.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện