Hợ p đ ồng tình ái với người bạn thân của anh trai đã bước sang năm thứ ba thì em gái nuôi của anh ấy trở về.
Tôi quyết định chia tay, thầm đồng ý cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình.
Tiệc đính hôn được tổ chức rất riêng tư, chỉ mời những người thân thiết nhất.
Lúc tôi đang làm nghi thức dâng trà ra mắt, điện thoại của anh trai reo lên.
Anh ấy nghe máy, cười mắ ng:
"Cả tiệc đính hôn của Hi Hi mà cậu cũng không đến, uổng công Hi Hi từ nhỏ đã lẽo đẽo theo sau gọi cậu là anh trai."
Đầu dây bên kia, giọng của Thẩm Dư An khựng lại:
"Anh nói ai đính hôn cơ?"
1
"Sao, chia tay với bạn trai thần bí của em rồi à?"
Anh trai tôi, Khương Hữu Tề, chế giễu với giọng đắc ý.
Không trách anh ấy được, ba năm yêu nhau, tôi chưa bao giờ chịu công khai.
Anh ấy từng nhắc nhở tôi:
"Một người đàn ông đến cả việc công khai để về ra mắt gia đình còn không dám thì có trách nhiệm gì, sớm muộn gì cũng chia tay."
Thế nhưng lúc đó tôi không tin, tin rằng tình yêu chân thành có thể di dời núi biển.
Bây giờ thì tôi bị vả mặt rồi.
Tôi đáp lại một cách hờ hững: "Ừ, chia tay rồi."
Thấy giọng tôi nghiêm túc, đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
"Có bị ăn hi ếp không?"
Trái tim vốn đã bình lặng bỗng chốc lại dâng đầy chua chát.
Tôi hít sâu, lắc đầu ở nơi anh ấy không thể nhìn thấy:
"Không, chia tay trong hòa bình."
"Ừ, thế là tốt rồi, không thì anh đến phế nó."
"Hi Hi à, đàn ông không đáng tin, nếu nhất định phải lấy chồng, thì nên lấy một người để liên hôn, nắm lợi ích trong tay mới là thiết thực."
"Được, anh sắp xếp đi, ngày kia em sẽ về."
Vừa cúp điện thoại.
Thẩm Dư An đẩy cửa bước vào: "Gọi cho ai thế?"
Tôi sợ anh ấy nhìn ra bộ dạng đã khóc của mình nên không quay lại:
"Một người bạn học."
"Ừ."
Anh ấy lướt qua tôi, đi vào thư phòng.
Ba năm yêu nhau, anh ấy luôn lạnh nhạt.
Tôi cứ nghĩ là vì anh ấy bản tính cao quý, lạnh lùng, không thích tiếp xúc thân mật với người khác.
Nhưng cho đến tối qua, tôi về nhà sớm hơn lịch công tác.
Tôi muốn lặng lẽ vào nhà để tạo bất ngờ cho anh ấy.
Cánh cửa thư phòng vốn luôn đóng chặt lúc đó chỉ khép hờ.
Ánh đèn vàng ấm áp lọt qua khe cửa.
😁
Tôi rón rén lại gần, định gõ cửa, nhưng lại thấy Thẩm Dư An bên trong tỏ vẻ khó nhịn.
Ánh mắt anh ấy dán vào màn hình điện thoại, một tay đưa xuống dưới.
Tôi ch ết lặng.
Bức ảnh trên màn hình không phải ai khác.
Mà chính là cô em gái nuôi, cũng là thanh mai trúc mã của anh ấy, Thẩm Nhược.
Anh ấy quá đắm chìm, đến nỗi tôi mở cửa rời đi cũng không hề hay biết.
Tôi tìm một khách sạn để ở, một mình ngồi lặng yên rất lâu.
Cuối cùng tôi đã hiểu ra, hóa ra sự lạnh nhạt của Thẩm Dư An suốt ba năm qua không phải là do bản tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Việc không chịu công khai chuyện tình cảm bí mật của chúng tôi cũng không phải vì lo lắng anh trai tôi, một người cuồng em gái, sẽ tức giận với anh ấy.
Tất cả, chỉ vì.
Anh ấy không thích tôi, nhưng lại cần một người để che đậy tâm tư của mình đối với cô em gái kế trên danh nghĩa.
Thế là, tôi, người đã từng theo đuổi anh ấy đi ên cu ồng, đã thuận nước đẩy thuyền trở thành vị trí bạn gái bí ẩn của anh ấy.
Buổi tối, dòng trạng thái trên fb của Thẩm Nhược cập nhật:
"Ngày mai sẽ hạ cánh về nước, mau mau đón tiếp."
2
Sau khi cúp điện thoại với anh trai, tôi gọi taxi về biệt thự ở chung với Thẩm Dư An.
Vẫn còn một vài thứ phải mang đi khi rời khỏi.
Anh ấy đang ăn sáng, ngẩng đầu thấy tôi về, liền dửng dưng dặn người giúp việc chuẩn bị thêm một phần.
"Không biết em về vào giờ này, nên không chuẩn bị trước phần của em."
Tôi gật đầu: "Được."
Anh ấy không phải là không biết, mà là lười biết, càng lười quan tâm và hỏi han.
Nghe vậy, động tác của Thẩm Dư An khựng lại.
Anh ấy ngẩng đầu khỏi tin tức trên điện thoại, sự nghi hoặc lóe lên trong mắt.
Đúng vậy, nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ bĩu môi ngồi xuống bên cạnh anh ấy, cướ p lấy phần bữa sáng trên tay anh ấy.
Và nói: "Đã quên chuẩn bị cho em thì em ăn phần của anh vậy."
Hoặc là từ phía sau ôm lấy anh ấy, nhéo tai và hỏi anh ấy tại sao lại quên chuẩn bị cho tôi, có phải là không yêu tôi nữa rồi không.
Thông minh như Thẩm Dư An, anh ấy đương nhiên có thể nhanh chóng nhận ra sự thay đổi của tôi.
Nhưng anh ấy không nói gì nhiều, chỉ gật đầu:
"Anh đi công ty trước, em ăn từ từ đi."
Anh ấy cầm lấy bộ vest mà người giúp việc đưa tới.
Cầm trên tay, chần chừ vài giây.
Vừa lúc tôi nghi ngờ, có phải anh ấy đang chờ tôi như thường ngày, nhảy cẫng lên và mặc áo cho anh ấy không.
Anh ấy tự mình mặc áo vest.
Tiếng bước chân và tiếng đóng cửa cùng nhau tan biến.
Người giúp việc hỏi tôi: "Cô Khương, cô muốn ăn gì ạ?"
Tôi lắc đầu: "Không ăn nữa, giúp tôi chuẩn bị mấy thùng giấy để gửi bưu điện, cần ngay trong hôm nay."
Tôi cầm vali trở về phòng.
Khi người giúp việc mang thùng đến, tôi phân loại và đóng gói quần áo cùng đồ dùng cá nhân.
Sau đó, tôi đến phòng thay đồ của Thẩm Dư An.
Mấy năm nay, tôi đã tặng anh ấy rất nhiều cà vạt, khuy măng sét, quần áo, đồng hồ, v.v.
Nhưng anh ấy rất ít khi dùng.
Trừ khi có lần bị tôi ép buộc đeo, những món đồ này mới miễn cưỡng được ra ngoài gặp người khác.
Giống như cô bạn gái này của anh ấy, chỉ có thể được giấu trong bóng tối.
Tôi nuốt xuống nỗi đau trong cổ họng, lần lượt lấy đi những món đồ mà tôi đã tặng Thẩm Dư An, và đóng vào thùng.
Mãi sau mới dọn xong.
Tôi ngồi trên giường thở dốc.
Điện thoại nhận được tin nhắn từ Thẩm Dư An:
[Đã bảo tài xế đến đón em, nửa tiếng nữa sẽ tới.]
Cấu từ đơn giản, thậm chí không giải thích nguyên do.
Anh ấy tin chắc rằng tôi sẽ không bao giờ từ chối lời nói của anh ấy.
Tôi tự giễu cười một tiếng.
Cũng đúng lúc, nên nói lời chia tay với anh ấy rồi.
—-