Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Nhược đắc ý đứng dậy, ngón trỏ lướt qua hầu hết mọi người trong phòng:
"Cậu, cậu, và cả cậu nữa, thua cược rồi, mau chuyển tiền cho tôi."
Thẩm Dư An không hiểu: "Ý gì?"
Thẩm Nhược giải thích:
"Họ cá cược với em, cược xem anh quan tâm bạn gái hay em hơn, ai thua thì mỗi người phải chuyển cho em hai trăm nghìn."
Mọi người kêu gào đau xót như cắt da cắt thịt, lôi điện thoại ra chuyển khoản.
Thẩm Dư An nhìn vẻ khoa trương của họ, khẽ cười khẩy:
"Đáng đời!"
Tôi giơ tay, gõ cửa phòng riêng.
Không khí vốn đang náo nhiệt bỗng chốc khựng lại.
Thẩm Dư An nhìn sang, vị trí bên cạnh anh ấy tự động được nhường ra.
Thẩm Dư An đưa tôi đi gặp bạn bè anh ấy không nhiều lần.
Nhưng mỗi lần, anh ấy đều coi trọng sự hiện diện của tôi.
Khi tôi theo đuổi rất lâu, gần như bị sự lạnh nhạt của anh ấy làm cho nản lòng, anh ấy lại đề nghị đưa tôi đến tham gia buổi tụ tập của bạn bè.
Lần đó, những người bạn của anh ấy đã nói với tôi:
"Chị dâu, trừ Nhược Nhược ra, Dư An trước đây chưa từng đưa cô gái nào khác đến đây đâu."
Khi đó tôi chỉ xem Thẩm Nhược là em gái anh ấy.
Không nghĩ nhiều.
Thậm chí còn ngọt ngào cho rằng, Thẩm Dư An quả nhiên chỉ là bề ngoài lạnh nhạt, không giỏi thể hiện, trong lòng anh ấy vẫn rất quan tâm tôi.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, đó chỉ là diễn kịch một hai lần trước mặt bạn bè, hay là do phép lịch sự cơ bản mà thôi.
Đối với anh ấy mà nói, đó chỉ là một thủ đoạn không tốn kém gì, nhưng lại có thể khiến tôi càng thêm gạt bỏ lo lắng, cam tâm tình nguyện nghe lời anh ấy.
Tư tưởng quay về.
Tôi lờ đi vị trí trống bên cạnh Thẩm Dư An.
Ngồi ở góc xa nhất so với anh ấy.
Thẩm Dư An sắc mặt tối sầm:
"Hi Hi?"
Tôi cười cười, không đáp.
Thẩm Nhược đứng một bên, cầm một ly rượu tiến về phía tôi:
"Chắc chị là chị Dữu Hi đúng không, em là Thẩm Nhược, là... của anh Dư An..."
Cô ta ngập ngừng tìm từ, mãi không nói ra.
Thẩm Dư An nói tiếp: "Em gái."
😁
Thẩm Nhược nhíu mày, vẻ mặt thoáng qua sự khó chịu.
Cô ta đưa ly rượu cho tôi, trả lời như thể đang dỗi:
"Đúng vậy, em gái, em vừa về nước, chị à, ly rượu này em mời chị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không cần phải quá nhạy cảm, tôi cũng lập tức nhận ra sự thù địch của Thẩm Nhược đối với tôi.
Đó tuyệt nhiên không phải là sự thù địch của một người em gái dành cho bạn gái của anh trai mình.
Thì ra, Thẩm Nhược cũng thích Thẩm Dư An.
Liên tưởng đến cảnh Thẩm Dư An tự thẩm du trong thư phòng.
Trong lòng tôi cảm thấy vô cùng hoang đường.
Tôi cười nhạt: "Chào mừng, nhưng tôi không khỏe, không uống rượu."
Khóe miệng Thẩm Nhược trễ xuống:
"Chị à, chị cũng quá không nể mặt rồi đó, em từ xa trở về, đây lại là tiệc chào mừng em, em mời chị mà chị còn không uống sao?"
"Tôi đã nói rồi, không khỏe."
Sự bất mãn trên mặt Thẩm Nhược càng rõ rệt, cô ta quay đầu nhìn Thẩm Dư An:
"Anh ơi, có phải chị ấy không thích em không ạ?"
Ánh mắt Thẩm Dư An không chút hơi ấm, giọng điệu cũng không hề d.a.o động:
"Hi Hi, đừng làm quá, uống đi."
Tôi gần như sắp cười lạnh thành tiếng:
"Anh gọi tôi đến đây, chỉ là để bắt tôi uống rượu thôi sao?"
Anh ấy khẽ nhướng mí mắt, nhàn nhạt đáp:
"Nhược Nhược muốn gặp cô."
Vậy ra, chỉ vì Thẩm Nhược muốn gặp tôi.
Chỉ là để hai người họ, thuận theo đạo đức xã hội, nhận rõ hiện thực.
Biến tôi thành công cụ để cả hai người họ đừng ôm ảo tưởng về nhau.
Tôi đứng dậy:
"Bây giờ xem xong rồi, vậy tôi có thể đi được chưa?"
Có lẽ cảm nhận được sự đối kháng bất ngờ của tôi hôm nay.
Trong mắt Thẩm Dư An dâng lên sự u ám.
Tôi biết, anh ấy giận rồi.
Nhưng tôi không muốn chiều theo anh ấy nữa.
"Hôm nay từ sáng đến tối cô rốt cuộc đang làm loạn cái gì vậy?"
Không khí trong phòng riêng theo giọng điệu hạ thấp của anh ấy mà trở nên lạnh lẽo.
Tôi nhìn lại anh ấy, cười đầy ẩn ý.
Thẩm Dư An, những suy nghĩ dơ bẩn bỉ ổi của hai người, tôi đều đã biết hết rồi.
Tôi không chơi với hai người nữa.
Tôi quay người định đi, Thẩm Nhược lại nắm lấy cổ tay tôi:
"Chị à, hôm nay em là nhân vật chính của bữa tiệc, em còn chưa đồng ý cho chị đi đâu."
Tôi hất tay cô ta ra, một cái tát giáng xuống mặt cô ta:
"Vì cô là trẻ mồ côi nên mới vô giáo dục như vậy sao?"