Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn phòng khách sạn tồi tàn ám mùi ẩm mốc và khói thuốc lá. Chu Diên ngồi trên chiếc giường sũng lún, đầu vùi vào hai bàn tay. Lý Vy ngồi cạnh, gương mặt bợt bạt, lớp trang điểm nhòe nhoẹt.
- Bây giờ phải làm sao? - Giọng Lý Vy khản đặc. - Mạng xã hội chửi rủa em như điên. Công ty của anh...
- Đủ rồi! - Chu Diên gằn giọng. - Đừng nhắc nữa!
Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu. Tuyệt vọng. Giống như con thú bị dồn vào chân tường.
- Cô ta! Tất cả là tại cô ta! - Anh ta nghiến răng, nhắc đến Tiếu Tiếu. - Cái loại đàn bà độc ác!
- Anh Diên... hay là... hay là mình đi khỏi đây đi? - Lý Vy run rẩy nói. - Cứ ở đây mãi không phải cách.
- Đi? Đi đâu? Tiền đâu? Passport của anh... Mẹ đã giữ hết rồi! - Chu Diên gần như gào lên. - Cô nghĩ đi dễ vậy sao?!
Anh ta đột nhiên dừng lại. Ánh mắt lóe lên một tia độc địa.
- Trừ khi... trừ khi mình làm cho cô ta cũng mất hết! Làm cho cô ta cũng sụp đổ!
- Mất hết? Sụp đổ? Ý anh là sao? - Lý Vy nhìn anh ta đầy khó hiểu.
- Cái bí mật của cô ta! Cái quá khứ mà cô ta cố che giấu đó! Cái vỏ bọc chị đại gì đó! - Chu Diên nói, giọng đầy hằn học. - Nếu mọi người biết bộ mặt thật của cô ta... biết cô ta là loại người gì...
Lý Vy thoáng rùng mình. Cô ta biết mơ hồ về quá khứ của Tiếu Tiếu qua lời kể bóp méo của Chu Diên, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc công khai nó.
- Nhưng... làm vậy liệu có được không?
- Được! Phải được chứ! Chỉ có cách đó mới khiến cô ta không còn mặt mũi nữa! Không còn uy tín nữa! Lúc đó... có lẽ anh mới có cơ hội...
- Cơ hội gì? Cơ hội quay lại à? - Lý Vy cười khẩy. - Hay cơ hội giành lại thằng bé? Anh mơ à!
- Cô im đi! - Chu Diên giận dữ. - Cô có muốn sống yên ổn nữa không?! Hay muốn cả đời bị người ta chỉ trỏ?! Chỉ cần kéo cô ta xuống, mình mới có đường sống!
Họ bàn bạc. Những lời thì thầm độc địa. Ý tưởng trả thù hèn hạ được hình thành. Kéo Tiếu Tiếu xuống bùn lầy.
...
Chiếc điện thoại cũ kỹ trong tay một người đàn ông nhếch nhác đổ chuông. Hắn là kẻ Tiếu Tiếu đã 'xử lý' vài năm trước, giờ sống chật vật.
- Ai vậy? - Hắn gắt gỏng.
- Tôi là Chu Diên. Có người muốn nói chuyện với anh về Tiếu Tiếu. - Giọng Chu Diên vang lên, đầy vẻ câu dẫn. - Tôi biết anh không thích cô ta. Chúng ta có cùng mục tiêu.
Vài cuộc gọi nữa được thực hiện. Đến những người từng là đối thủ của Tiếu Tiếu, những kẻ bị cô dẫm nát danh tiếng hoặc sự nghiệp. Chu Diên và Lý Vy cung cấp những thông tin 'nội bộ' (đã được bóp méo và thêm thắt) về quá khứ của Tiếu Tiếu, kích động sự thù hằn và ham muốn trả thù trong lòng họ.
- Chỉ cần các anh làm cho cô ta bẽ mặt... gây ra chút rắc rối cho cô ta... phần còn lại cứ để tôi. - Giọng Chu Diên đầy hứa hẹn giả tạo.
Những kẻ mang lòng oán hận, bị mờ mắt bởi lời đường mật, bắt đầu hành động.
...
Tại căn cứ của Tiếu Tiếu. Minh ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt sắc bén.
- Chị đại. Bọn chúng bắt đầu giở trò rồi.
- Giở trò gì? - Tiếu Tiếu ngồi sau bàn làm việc, giọng điệu vẫn bình tĩnh.
- Chúng đang liên hệ với mấy kẻ cũ chị đã xử lý. Đang tìm cách tung tin đồn về quá khứ của chị. Mấy tin nhảm nhí, bóp méo sự thật.
- Tin đồn? - Tiếu Tiếu nhếch mày. - Muốn dùng cái đó để đối phó tôi sao? Nực cười.
Minh đưa cho cô một tập tài liệu.
- Đội kỹ thuật của em đã chặn phần lớn. Mấy bài viết trên diễn đàn nhỏ, blog cá nhân... đều bị gỡ hết rồi. Chỉ có một vài thông tin nhỏ lọt ra thôi. Nhưng...
- Nhưng sao? - Tiếu Tiếu hỏi.
- Có vẻ chúng còn kích động một vài kẻ hành động trực tiếp nữa. Vừa nãy có một vụ phá hoại nhỏ ở kho hàng số 3. Chỉ là đập phá vài thứ lặt vặt thôi, bảo vệ mình đã xử lý ngay. Bọn chúng bị bắt rồi.
Tiếu Tiếu lật xem bản báo cáo về vụ phá hoại. Một nụ cười lạnh xuất hiện trên môi cô.
- Chỉ thế thôi sao? Hèn nhát và kém cỏi y như bản chất. Ngay cả trả thù cũng không nên hồn.
Cô đặt tập tài liệu xuống, ngả người ra sau ghế.
- Để xem... kẻ đứng sau là ai nào?
Minh đưa cho cô một bản ghi âm cuộc gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
- Đây là đoạn ghi âm cuộc gọi của tên phá hoại với Chu Diên và Lý Vy trước khi hắn hành động. Chúng dùng sim rác, nhưng kỹ thuật viên của em đã truy ngược được.
Tiếu Tiếu đeo tai nghe, lắng nghe. Giọng Chu Diên và Lý Vy vang lên, đầy sự kích động và độc địa. Nghe rõ sự tuyệt vọng và hèn hạ trong từng lời nói.
Nghe xong, Tiếu Tiếu tháo tai nghe. Khuôn mặt cô không một chút tức giận, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng.
- Chúng... tự đào hố chôn mình. Tuyệt vời. Tôi còn đang nghĩ cách kết thúc màn kịch này sao cho trọn vẹn, thì chúng lại dâng tận miệng.
Cô đứng dậy, đi đến cửa sổ nhìn ra ngoài. Đêm đã khuya, ánh đèn thành phố lấp lánh như sao trời.
- Triệu tập mọi người. Họp khẩn.
...
Trong phòng họp, không khí căng thẳng. Tiếu Tiếu ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm nghị. Trước mặt cô là tập tài liệu, bản ghi âm, và hình ảnh Chu Diên, Lý Vy, cùng những kẻ tay sai bị bắt.
- Các anh đã nghe báo cáo của Minh. - Tiếu Tiếu nói, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng. - Âm mưu hèn hạ. Muốn bôi nhọ tôi, muốn kéo tôi xuống. Chúng cho rằng chỉ cần làm vậy, chúng sẽ có cơ hội.
Cô ném tập tài liệu xuống bàn.
- Cơ hội nào? Cơ hội được sống yên ổn sau khi làm loạn cuộc đời tôi sao? Không có cửa đâu. Chúng dám động đến con trai tôi. Dám động đến giới hạn cuối cùng của tôi.
Ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.
- Đòn kết liễu. Đã đến lúc rồi.
Cô vạch ra kế hoạch. Từng bước một. Chi tiết đến rợn người. Nhắm vào những điểm yếu chí mạng nhất của Chu Diên và Lý Vy. Không chỉ là công việc, danh tiếng, mà còn là mọi thứ họ từng khao khát. Tiền bạc, địa vị, và cả hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của họ. Kế hoạch bao gồm việc công khai mọi bằng chứng ngoại tình, sự hèn hạ của Chu Diên, sự trơ trẽn của Lý Vy. Sử dụng cả hệ thống pháp lý và áp lực dư luận.
Minh và những người khác lắng nghe, thỉnh thoảng lại nhìn nhau. Kế hoạch này... tàn nhẫn thật. Nhưng với những gì Chu Diên và Lý Vy đã làm, họ xứng đáng.
- Chị đại... làm vậy... bọn chúng sẽ không ngóc đầu lên nổi đâu. - Minh khẽ nói.
- Tôi không muốn chúng ngóc đầu lên nổi. - Tiếu Tiếu lạnh lùng đáp. - Chúng muốn chơi? Tôi sẽ cho chúng chơi đến chết.
Cuộc họp kết thúc. Tiếu Tiếu ngồi lại trong phòng làm việc. Cô cầm điện thoại lên, lướt đến số của Chu Diên. Ngón tay cô dừng lại một lát, rồi nhấn nút nhắn tin. Cô không muốn nghe giọng anh ta nữa.
*Tin nhắn:*
*Tiếu Tiếu: Anh Chu. Tôi đã biết hết rồi.*
😁
*Tiếu Tiếu: Kế hoạch trả thù của anh. Những kẻ anh liên hệ. Cả vụ phá hoại ở kho hàng.*
*Tiếu Tiếu: Tôi không tức giận đâu. Chỉ thấy khinh bỉ. Anh và 'món quà' của anh... quá tầm thường.*
*Tiếu Tiếu: Anh nghĩ muốn kéo tôi xuống là dễ sao? Anh quên tôi là ai rồi à?*
*Tiếu Tiếu: Tốt thôi. Trò chơi kết thúc rồi.*
*Tiếu Tiếu: Chuẩn bị trả giá đi. Cho sự phản bội của anh. Cho sự hèn hạ của anh. Và cho việc dám động vào tôi... và con trai tôi.*
*Tiếu Tiếu: Giá này... sẽ rất đắt đấy.*
...
Trong căn phòng khách sạn tồi tàn, Chu Diên và Lý Vy đang ngồi cạnh nhau. Điện thoại của Chu Diên reo lên tiếng tin nhắn. Anh ta mở ra xem. Từng dòng chữ lạnh lùng hiện lên, như những lưỡi d.a.o sắc bén.
Khuôn mặt Chu Diên trắng bệch. Điện thoại trong tay anh ta rơi xuống sàn gỗ kêu 'lạch cạch'.
- Anh Diên... sao vậy? - Lý Vy lo lắng hỏi.
Anh ta không trả lời. Chỉ nhìn Lý Vy với ánh mắt trống rỗng, xen lẫn sự hoảng loạn tột độ.
- Cô ta... cô ta biết hết rồi... - Giọng anh ta run rẩy, lắp bắp. - Tiếu Tiếu... cô ta biết hết rồi!
Lý Vy giật mình. Cô ta túm lấy cánh tay Chu Diên.
- Biết hết? Ý gì? Anh nói rõ xem nào!
- Âm mưu của mình... cô ta biết hết rồi! Cả vụ phá hoại... cô ta cũng biết... - Nước mắt chảy ra từ khóe mắt Chu Diên. Sợ hãi. Anh ta sợ hãi thật rồi.
- Không thể nào! Sao cô ta biết được?!
Họ nhìn nhau. Sự sợ hãi bao trùm lấy cả hai. Tất cả những nỗ lực cuối cùng của họ... đều đã sụp đổ. Bị phát hiện. Bị chặn đứng. Và bây giờ, người phụ nữ đó... đang chuẩn bị giáng đòn kết liễu.
Họ nhận ra Tiếu Tiếu đáng sợ hơn họ tưởng rất nhiều. Cô không chỉ là 'chị đại' trong thế giới ngầm. Cô là người phụ nữ thông minh, quyết đoán, và tàn nhẫn khi cần. Anh ta đã đánh giá sai. Đánh giá sai một cách thảm hại.
Chu Diên và Lý Vy tuyệt vọng nhìn nhau. Căn phòng khách sạn tồi tàn dường như trở nên lạnh lẽo hơn. Màn đêm buông xuống, báo hiệu một kết cục không thể tránh khỏi đang chờ đợi họ.