Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi tang lễ kết thúc, con sẽ trực tiếp chuồn khỏi nhà tang lễ. Mọi chuyện đã sắp xếp xong rồi, t.h.i t.h.ể được hỏa táng là một t.h.i t.h.ể vô danh.”
Lâm Chí Viễn hứng chí nói: “Bố mẹ nhớ diễn cho giống một chút, đặc biệt là mẹ, cảnh khóc của mẹ hôm nay giả quá.”
“Thằng ranh con, còn dám bới móc mẹ mày!”
Mẹ chồng tôi cười mắng: “À đúng rồi, Tô Tình hôm nay hình như nhìn con khá lâu, sẽ không phát hiện ra gì chứ?”
“Yên tâm, cô ta ngu lắm.”
Lời của Lâm Chí Viễn như con d.a.o đ.â.m vào tim tôi: “Hồi đại học theo đuổi cô ta là vì thấy cô ta ngây thơ dễ lừa. Bao nhiêu năm nay con nói gì cô ta tin nấy, ngay cả việc con ngoại tình cũng không hề phát hiện ra.”
Tôi không thể nghe thêm nữa.
Lặng lẽ rời khỏi cửa sổ, trở về xe, lúc ấy tôi mới cho phép nước mắt vỡ òa.
Tôi ngồi trong xe, ngón tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch.
Tôi nhìn mình trong gương chiếu hậu nói: “Tô Tình, mày phải bình tĩnh.”
Khuôn mặt trắng bệch ấy vẫn còn vệt nước mắt, nhưng ánh mắt đã thay đổi.
Khi tôi trở lại bệnh viện, trời đã hửng sáng.
Y tá trách tôi tự ý rời đi, tôi chỉ yếu ớt xin lỗi, nói rằng muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Không ai sẽ nghi ngờ một sản phụ vừa mất chồng.
Con gái tôi đang ngủ yên trong phòng trẻ sơ sinh, nắm tay nhỏ xíu siết chặt.
Tôi nhìn con qua lớp kính, tim như bị xé làm đôi.
Một nửa muốn ôm con khóc òa, nửa kia lại bùng lên ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt.
Tôi thầm thề: “Lâm Chí Viễn, anh đừng hòng đạt được mục đích.”
Ngày hôm sau, tôi hẹn gặp Đường Vi.
Cô ấy là bạn thân nhất của tôi từ thời đại học, hiện là đối tác của một công ty luật nổi tiếng.
Chúng tôi hẹn gặp ở một quán cà phê kín đáo gần bệnh viện.
Đường Vi nhìn thấy tôi thì hít một hơi lạnh: “Trời ơi, Tình Tình, sao cậu lại ra ngoài trong bộ dạng này?”
Cô ấy vội vàng cởi áo khoác choàng lên bộ đồ bệnh nhân mỏng manh của tôi.
Tôi không nói gì, trực tiếp mở điện thoại bật đoạn ghi âm lên.
Biểu cảm của Đường Vi chuyển từ kinh ngạc sang tức giận, cuối cùng dừng lại ở vẻ bình tĩnh chuyên nghiệp.
“Cái này đủ để kết tội hắn lừa đảo rồi.”
Cô ấy nghiến răng nói: “Nhưng nếu muốn hắn sống không bằng chết, chúng ta cần nhiều bằng chứng hơn.”
Đường Vi sẽ điều tra tình hình tài chính thực sự của công ty Lâm Chí Viễn.
Còn tôi thì phải tiếp tục đóng vai góa phụ đau khổ tột cùng, âm thầm thu thập thêm bằng chứng.
“Điều quan trọng nhất là.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trước khi đi, Đường Vi nghiêm túc dặn dò tôi: “Đừng có đánh rắn động cỏ. Hắn bây giờ nhất định rất cảnh giác, cậu phải thể hiện ra vẻ hoàn toàn bị hắn che mắt.”
Trở lại phòng bệnh, bố mẹ chồng “chu đáo” mang theo lịch trình tang lễ.
Tôi cúi đầu, giả vờ thút thít, thực chất là đang âm thầm quan sát từng biểu cảm của họ.
Bà Vương Lệ Hoa hớn hở miêu tả sự hoành tráng của tang lễ, nào giống một người mẹ vừa mất con.
“Tình Tình à.”
Bà ta giả vờ vỗ tay tôi: “Chí Viễn khi còn sống đã mua bảo hiểm nhân thọ với số tiền lớn, người thụ hưởng là con. Đợi làm xong thủ tục, con và đứa bé sẽ không phải lo lắng về tiền bạc nữa.”
Tôi suýt nữa thì bật cười.
Bảo hiểm? Chẳng qua chỉ là cái cớ để tôi trả nợ thay.
Nhưng tôi chỉ đỏ mắt khẽ gật đầu cảm kích: “Cảm ơn mẹ, Chí Viễn… Chí Viễn thật là chu đáo quá.”
Ông Lâm Kiến Quốc liền chen vào: “À phải rồi, công ty của Chí Viễn có một ít khoản nợ… nhưng con đừng lo lắng, bố mẹ sẽ xử lý.”
Ánh mắt ông ta lóe lên, rõ ràng đang thử dò xét phản ứng của tôi.
“Nợ ạ?”
Tôi giả vờ ngơ ngác: “Chí Viễn chưa bao giờ nhắc đến… Nhưng không sao đâu ạ, với tư cách là vợ anh ấy, con sẵn lòng gánh vác mọi thứ.”
Tôi nói hết sức chân thành, ngay lập tức bắt được ánh mắt đắc ý khi họ trao đổi với nhau.
Tang lễ được ấn định vào ba ngày sau.
Trong ba ngày này, bề ngoài tôi nằm nghỉ ngơi trên giường, nhưng thực chất thì đang ráo riết chuẩn bị.
Đường Vi gửi tin nhắn đến, Lâm Chí Viễn quả nhiên đã chuyển hết tài sản công ty.
Và còn có rất nhiều giao dịch tiền bạc với một người phụ nữ tên Lưu Mỹ Linh.
“Thú vị hơn nữa là.”
Đường Vi tức giận không thôi: “Hắn căn bản không mua bảo hiểm nhân thọ gì cả, ngược lại còn mua cho cậu một khoản bảo hiểm tai nạn khổng lồ, người thụ hưởng lại chính là hắn.”
Máu tôi lập tức đông cứng lại.
Thì ra kế hoạch của họ không chỉ là để tôi trả nợ, mà còn muốn lấy cả mạng tôi nữa.
Đêm trước ngày tang lễ, tôi trằn trọc cả đêm không ngủ.
Thám tử tư tôi thuê cho tôi biết, Lâm Chí Viễn không chỉ làm giả giấy chứng tử.
Mà còn thông qua đường dây ngầm mua chuộc một nhân viên nhà tang lễ, lên kế hoạch đánh tráo t.h.i t.h.ể lúc hỏa táng.
Đáng sợ hơn, khoản nợ dưới danh nghĩa hắn thực tế vượt xa con số ba mươi triệu tệ, trong đó bao gồm cả cho vay nặng lãi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngón tay hơi run rẩy.
Điện thoại của Đường Vi gọi đến, giọng cô ấy rất nhỏ: “Lưu Mỹ Linh là tình nhân của một tên trùm thế lực ngầm, Lâm Chí Viễn bám víu vào cô ta, e rằng là muốn lợi dụng thế lực đó để thoát thân. Nếu cậu mạo hiểm vạch trần hắn, có thể sẽ rước họa lớn vào thân đấy.”
Tôi hít sâu một hơi, nhìn con gái đang ngủ say trong nôi.
“Vậy thì đổi cách khác.” Tôi khẽ nói, “Để hắn tự mình nhảy vào hố.”