Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Chồng tôi là thái tử gia Bắc Kinh, sau khi kết hôn với tôi, anh ngày nào cũng lạnh lùng.

Mẹ chồng không chịu được nữa, liền nói với anh: "Con cười một cái thì không sống nổi à?"

Nhưng chồng tôi phớt lờ lời mẹ chồng, cứ cầm điện thoại điên cuồng lướt tin nhắn.

Hơn nữa, mặt anh ngày càng đen sì.

Không cần nói cũng biết, chắc chắn lại là bạch nguyệt quang của anh gây ra chuyện gì đó.

Tôi thầm khinh bỉ nhếch mép trong lòng, có mỗi bạch nguyệt quang thôi cũng không xử lý được, thật vô dụng.

Vẫn là chim hoàng yến của tôi ngoan ngoãn, ngày nào cũng ở nhà đợi tôi.

Thế là, tôi đỏ mắt, tỏ vẻ nhẫn nhịn và kiên cường, nói với mẹ chồng: "Mẹ ơi, con không sao đâu, chỉ cần chồng con vui, con thế nào cũng được. Con tin rằng, đàn ông chơi đủ rồi, sớm muộn gì cũng sẽ về nhà."

Bố mẹ chồng lộ ra vẻ vừa hài lòng vừa xót xa, càng thêm bất mãn với chồng tôi.

Bố chồng thậm chí còn hét lên, muốn đánh chồng tôi một trận.

Chồng tôi cuối cùng cũng dời mắt khỏi điện thoại, nhìn tôi chằm chằm.

Tôi sợ hãi liếc nhìn anh, rồi trốn sau lưng mẹ chồng.

Anh cười, đưa điện thoại cho tôi, dịu dàng nói: "Vợ à, anh vừa cầm nhầm điện thoại, cái này là của em."

!!!

1

Lúc trước tôi vốn không cần liên hôn.

Nhưng nhà họ Từ không vừa mắt chị gái tôi.

Khi mẹ gọi tôi về nước, tôi còn tức giận hét lên: "Bố mẹ đúng là người già tư tưởng cổ hủ, con là phụ nữ thời đại mới, con theo đuổi tình yêu đích thực! Lại còn thông gia, thông gia cục cức!”

Mẹ tôi bình thản nói: "Nhà mình và nhà họ Từ có mấy dự án sắp khởi công, ai đi liên hôn sẽ được nhận 20% hoa hồng."

Tôi khinh bỉ cười khẩy: "Mẹ nghĩ có mấy đồng lẻ mà cũng mua chuộc được con à?"

Bố tôi thò mặt vào video: "Ít nhất cũng phải 100 vạn đổ lên."

Tôi: "Bố mẹ ơi, con không nỡ nhìn bố mẹ vất vả, con gái sẵn lòng về giúp bố mẹ giải quyết khó khăn."

2

Nhà họ Từ ở Bắc Kinh như mặt trời chính ngọ, cực kỳ hưng thịnh.

Giá trị tài sản của nhà họ, ừm, khó mà ước tính được.

Dù sao hơn nửa Bắc Kinh đều dính dáng đến họ Từ.

Lúc đi xem mắt, nhìn thấy khuôn mặt của Từ Hành Chi xong, tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao người chị luôn luôn dốc sức bắt cá bằng lưới sau khi liên hôn không thành lại đau lòng đến thế rồi.

Má nó, đẹp như thần tiên luôn á trời!

Khuôn mặt góc cạnh như được tạc bằng búa thần, đôi mắt đào hoa sắc bén.

Những ngón tay thon dài, trắng nõn đang gõ nhẹ trên bàn.

Toàn bộ mọi thứ, đều có thể khiến người đối diện rụng trứng ngay lập tức.

3

Tôi e thẹn ngồi đối diện anh.

Ngập ngừng nói: "Xin chào, Từ tiên sinh, em là Chu Giai Giai."

Giọng anh lạnh lùng như nước suối: "Chào, anh là Từ Hành Chi."

Biểu cảm trên mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

Trời ơi.

Nếu được kết hôn với một người đàn ông có nhan sắc như vậy, cho dù chỉ để l.i.ế.m cơ bụng anh mỗi ngày, tôi cũng vui lòng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhắc tới chuyện tiền nong làm gì nữa?

4

Nhưng Từ Hành Chi không mấy nhiệt tình với tôi.

Nhưng lần này anh cũng không còn lựa chọn nào khác.

Nhà tôi chỉ có hai người con gái.

Tôi và chị gái tôi.

Nếu anh không ưa tôi thì chỉ còn cách chọn một trong hai anh em trai tôi thôi.

Vì vậy, sau ba tháng làm quen, chúng tôi kết hôn.

5

Tuy nhiên, trước khi kết hôn, tôi cũng biết anh bị gia đình ép kết hôn.

Anh còn có một bạch nguyệt quang, là minh tinh trong giới giải trí.

Tôi lo lắng nói với chị gái: "Cái thông gia chó má gì thế này, còn phải đấu với tiểu tam tiểu tứ nữa sao?"

Nhưng chị gái vừa kẻ mắt vừa khinh bỉ hỏi tôi: "Làm như em non tơ lắm?"

"Cút đi."

"Nói chứ em cũng không thiệt đâu." Chị ấy nuốt nước bọt: "Với nhan sắc như anh ấy, em ngủ một lần là lời một lần, chưa kể còn lừa được nhiều tiền nữa."

"Hơn nữa, anh ấy là con trai duy nhất của gia đình Từ, sau này mọi thứ đều thuộc về con của em, em cứ sống lâu hơn anh ấylà được."

Tôi tức giận nói: "Sao chị lại có thể có suy nghĩ kinh khủng như vậy chứ!"

"Hôn nhân là điều thiêng liêng, đàn ông dù có chơi bời bên ngoài thế nào, cuối cùng cũng sẽ về nhà thôi!"

"Nhưng để xứng với anh ấy, anh ấy chơi, em cũng chơi! Chồng em nổi tiếng như vậy, em là vợ anh ấy, sao có thể không ai để ý đến được chứ!"

6

So với đám cưới linh đình, tôi càng mong chờ đêm tân hôn hơn.

Anh không phụ lòng tôi.

Biểu hiện khiến tôi rất hài lòng.

Nhưng...

Anh ít nói.

Lúc nào cũng ít nói.

Ba ngày tân hôn.

Anh không đi làm.

Không ngủ thì cũng chỉ ăn.

Trên giường, tôi giống như một bông hoa trắng bé nhỏ bị giày vò tan nát.

Mong manh đến mức ai nhìn cũng thấy thương.

Sau khi ngủ dậy, anh lại cầm một cuốn sách cũ hoặc báo cũ để đọc.

Cũng chẳng biết bồi đắp tình cảm với tôi.

Thật ra hẹn hò cũng chỉ vậy, chỉ là ăn cơm, xem phim.

Toàn là những cuộc trò chuyện rất đơn giản.

“Ăn đồ Trung hay đồ Tây?”

“Em muốn xem phim gì?”

“Uống trà sữa không tốt cho sức khỏe.”

“Ăn cay không tốt cho dạ dày.”