Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi lập tức cảm động đến đỏ mắt.

Mẹ chồng vỗ nhẹ tay tôi: “Hành Chi ấy à, là một người nghiện công việc, hai đứa còn chưa đi hưởng tuần trăng mật, chắc con tủi thân trong lòng nhiều lắm, mẹ đều biết cả. Nếu bình thường nó có chỗ nào không tốt, con cứ mắng nó, hoặc nói với mẹ, mẹ sẽ nói nó giúp con.”

Tôi hít một hơi: “Mẹ, con không sao đâu, dù có chịu bao nhiêu tủi thân, con cũng cam lòng. Tuy anh Hành Chi thường lạnh nhạt với con nhưng con đã quen rồi.”

Mẹ chồng thương xót vỗ tay tôi: “Con là một đứa trẻ ngoan.”

14

Lúc xuống lầu, Từ Hành Chi và bố anh một người xem điện thoại, một người đọc báo.

Tôi và mẹ chồng đi xuống.

Mẹ chồng tức giận: “Hành Chi, con xem con kìa, hiếm hoi mới rảnh cuối tuần, không biết ngồi nói chuyện với mọi người, chỉ biết ôm cái điện thoại cũ kỹ chơi một mình.”

Bố chồng cũng không hài lòng đặt báo xuống: “Bố đã muốn nói con lâu rồi, con xem kìa, sau khi hai đứa kết hôn, Giai Giai thường xuyên qua đây với hai ông bà già này, còn con thì chẳng thấy bóng dáng đâu, con là tổng thống quốc gia hay sao mà bận rộn thế?”

Tôi vội nói: “Bố mẹ, đừng mắng anh Hành Chi, đều là tại con không tốt, con không chăm sóc anh Hành Chi chu đáo, anh ấy ngày nào cũng tăng ca, mệt mỏi quá nên mới không có thời gian đến thăm bố mẹ.”

Bố chồng càng tức giận hơn: “Con xem Giai Giai ngoan ngoãn thế nào, con xem lại chính mình đi!”

Từ Hành Chi cũng thật là cừ.

Chắc hẳn anh đã thấy tin Bạch Sương Sương nhập viện rồi.

Đến mức này rồi mà vẫn còn cầm cái điện thoại nát đó.

Ha ha.

Không giống tôi, vừa về đến nhà tổ là lập tức nộp điện thoại ngay.

Tỏ ra như chẳng thích dùng điện thoại chút nào.

Con người anh quá thật thà.

Cái gì cũng thể hiện ra hết.

15

Khi bố mẹ chồng nói chuyện, anh không những không nhìn họ mà còn mặt mày lầm lì đáng sợ.

Mẹ chồng tức giận đánh anh một cái: “Bố mẹ đang nói chuyện với con đấy, con điếc rồi à!”

Bố chồng tức giận nói: “Anh đã nói rồi, nuôi con trai chẳng bằng nuôi chó, chó còn biết vẫy đuôi với mình!”

Bố chồng lại quay sang nói với tôi: “Vẫn là Giai Giai tốt, từ khi Giai Giai về làm dâu, bố cảm thấy như có thêm một đứa con gái, thân thiết lắm!”

Tôi ngượng ngùng cười, rồi vội vàng giải thích hộ chồng: “Bố mẹ đừng giận, chắc là anh Hành Chi đang có việc quan trọng phải làm.”

Mẹ chồng tức giận nói: “Mẹ thấy hồi đó bố con cũng không bận như thế này!”

Anh nuôi tiểu tam, tất nhiên là bận rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không giống tôi, không cần đi làm, có đủ thời gian nuôi tiểu tam.

Tôi muốn bố mẹ chồng mắng Từ Hành Chi thêm, liền nói đi vào bếp lấy trái cây.

Sau đó, tôi nghe thấy mẹ chồng chất vấn anh: “Con không phải đang ngoại tình đấy chứ? Bố mẹ đã thấy tin tức đó rồi.”

Trời ơi.

Hóa ra cả thế giới đều biết tôi bị cắm sừng!

Nhưng chồng tôi phớt lờ lời mẹ chồng, vẫn cầm điện thoại, lướt tin nhắn điên cuồng.

16

Khi tôi bước ra, mắt đỏ hoe.

Bố chồng vẫn còn tức giận: “Con nói xem, con đã làm gì ngoài kia? Sao con lại không hiểu chuyện như vậy!”

Mẹ chồng nhìn tôi, vội an ủi: “Đừng lo, bố mẹ sẽ giúp con dạy dỗ nó.”

Trong lòng tôi khinh bỉ nhếch mép, Từ Hành Chi có mỗi bạch nguyệt quang cũng không xử lý được, thật vô dụng.

Vẫn là chim hoàng yến của tôi ngoan ngoãn, ngày ngày ở nhà đợi tôi.

Thế là, tôi đỏ mắt, tỏ vẻ nhẫn nhịn nhưng kiên cường, nói với bố mẹ chồng: “Bố mẹ, con không sao đâu, chỉ cần anh Hành Chi vui, con thế nào cũng được. Con tin rằng, đàn ông chơi đủ rồi, sớm muộn cũng sẽ về nhà.”

Tôi lại nói: "Đều là tại con không tốt, chắc chắn là con không quan tâm đủ đến anh Hành Chi nên anh ấy mới... hức hức..."

Tôi không nhịn được muốn ôm mặt khóc nhưng lại cố gắng kìm nén: "Con không sao cả thật đấy, ai bảo con yêu anh ấy nhiều thế cơ chứ. Bố mẹ ơi, gia đình hòa thuận thì mọi việc mới xuôi."

Bố mẹ chồng nhìn tôi với ánh mắt vừa hài lòng vừa xót xa, càng thêm bất mãn với chồng tôi.

Bố chồng còn lớn tiếng: "Mang roi mây của tôi ra đây!"

Có vẻ như ông ấy còn định tẩn chồng tôi một trận nữa.

Tôi lập tức đứng chắn trước mặt chồng, vừa can đảm vừa yếu đuối nói: "Bố ơi, đừng đánh anh ấy nữa, nếu muốn đánh thì đánh con đi, chắc chắn là tại con không tốt nên mới không giữ được lòng chồng!"

17

Chồng tôi vốn đang giả câm giả điếc, cuối cùng cũng có phản ứng: "Vợ ơi, em đạp lên chân anh rồi."

Đúng là kỳ tích của nhân loại.

Tôi quay lại nhìn anh, vừa khóc vừa nói: "Chồng ơi, anh mau giải thích một câu đi."

Từ Hành Chi cuối cùng cũng dời mắt khỏi điện thoại, nhìn tôi chằm chằm.

Tôi sợ hãi liếc nhìn anh một cái, rồi trốn sau lưng mẹ chồng.

Khẽ nức nở: "Xin lỗi chồng, đều là tại em, là em hại anh bị mắng. Về nhà em sẽ tự vào phòng làm việc quỳ ba tiếng trên giá giặt đồ."

Lần này mẹ chồng thực sự vả thẳng vào mặt anh: "Ở nhà mà còn bắt nạt Giai Giai nữa hả?"

Bố chồng: "Đồ ngỗ nghịch!"