Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi anh ấy đi, tôi làm theo dáng vẻ của anh ấy, đứng ở vị trí đó.

Rõ ràng chẳng nhìn thấy gì cả.

Một ngày nọ, tôi nghe thấy tiếng tuyết rơi trên cửa sổ.

Tò mò nhìn ra ngoài, Chu Tần Dương đang đứng trước một người tuyết, thấy tôi mở cửa sổ, anh ấy nhăn mũi cười một cái.

Giống như một đứa trẻ được điểm tuyệt đối đang khoe chiến lợi phẩm của mình.

Tôi nhìn người tuyết đó, thấy nó ngốc y như anh ấy.

Sau đó, tôi bắt đầu đồng ý đi chơi với anh ấy.

Thế là, khi đi trên con phố phủ đầy tuyết, chúng tôi sẽ cùng nhau cắn một hạt dẻ nóng hổi, chia sẻ một củ khoai lang nướng thơm lừng.

Đến khi băng tuyết tan chảy. Tôi nhận được điện thoại từ anh ấy. Anh ấy nói.

"Thời Niệm, anh và Marx đang thảo luận về em."

5

Ở bên nhau lâu như vậy, tôi chưa từng nghi ngờ anh ấy sẽ lừa tôi.

Dù cho tôi thực sự chưa từng thấy anh ấy phát bệnh trông thế nào.

Chúng tôi vẫn luôn duy trì mối quan hệ kỳ quặc và xa cách này.

Bạn gái người khác gặp chuyện này có lẽ đã nổi giận từ lâu rồi.

Nhưng tôi thì hiền lành không hỏi, lại còn chu đáo ở lại để anh ấy tự mình xử lý vết thương sau những lần chúng tôi thân mật.

Giờ xem ra, chính vì tôi quá vô tâm mới tạo cơ hội cho anh ấy.

Tôi lặng lẽ ngồi trên ghế sofa, chờ Chu Tần Dương về. Cứ như đang chờ đợi bản án cuối cùng của mình vậy.

Đến khi màn đêm buông xuống, tôi gần như đã tê dại. Chu Tần Dương mới chậm rãi trở về.

Anh ấy bật đèn phòng khách, đi đến bên cạnh tôi ngồi xổm xuống, kinh ngạc hỏi tôi sao vẫn chưa ngủ.

Tôi thấy anh ấy vẫn còn đeo khẩu trang, lửa giận không hiểu sao lại bùng lên.

Tôi giật phăng chiếc khẩu trang trên mặt anh ấy.

Chu Tần Dương vẫn đang sững sờ chưa kịp phản ứng, khi ngũ quan hoàn chỉnh được khẩu trang che phủ lộ ra, anh ấy vẫn còn chút khó hiểu.

Nhưng sự khó hiểu này nhanh chóng biến thành hoảng loạn.

Anh ấy không bận tâm đến chiếc khẩu trang bị giật rơi, vội vàng đón lấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên mặt tôi.

Dịu dàng hỏi: "Sao vậy?"

Tôi nghẹn ngào trong nước mắt, vô cùng uất ức.

"Chu Tần Dương, em muốn chia tay."

6

Tôi nói là làm, đưa tay vội vàng lau đi những giọt nước mắt rơi xuống cằm, chạy lên lầu kéo vali ra.

Hì hục nhét quần áo thay giặt vào trong.

Chu Tần Dương đuổi theo, ngồi xổm bên cạnh vali của tôi, nắm chặt chiếc khăn quàng cổ màu vàng ngỗng mà tôi vừa định cho vào, ánh mắt anh ấy kiên định nhìn tôi, như thể có thể giữ tôi lại bằng cách đó.

Tôi dùng sức giật, nhưng không kéo ra được.

Thôi đành buông tay. Thậm chí quần áo còn lại tôi cũng không muốn mang theo, tôi nhanh chóng kéo khóa vali.

Đứng dậy kéo vali định ra ngoài. Đi được hai bước thì không thể đi tiếp được nữa.

Tay Chu Tần Dương nắm chặt một bên vali của tôi đang run rẩy, nhưng anh ấy vẫn cố gắng giữ bình tĩnh cho đến tận bây giờ.

Anh ấy mím đôi môi có chút căng thẳng, ánh mắt lảng tránh.

Cố tình chuyển chủ đề.

"Không phải nói mai còn đi xem phim cùng nhau sao?"

"Vé anh đã mua rồi, bắp rang bơ em thích cũng đặt rồi, em xem còn muốn mua gì nữa không, anh đi mua..."

Tôi lắc đầu.

"Không cần đâu, em không muốn xem nữa..."

Lời nói được một nửa thì bị anh ấy cắt ngang một cách thô bạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Thế thì chúng ta đi thủy cung đi, dạo này không phải em nói con cá voi trắng mới đến rất dễ thương sao? Vừa hay anh thấy vé buổi chiều vẫn chưa đặt hết..."

Tôi nhắm mắt lại, từ chối lần nữa.

"Không cần nữa..."

Anh ấy như thể không nghe thấy lời tôi nói, lúng túng, tự mình nói tiếp.

"Anh biết hai hôm trước anh xào rau cải cho nhiều muối quá, lúc đó không để ý, lần sau sẽ không thế nữa..."

Nhưng tôi đã ăn hết, không hề chê bai.

"Hoặc là lần trước ăn bánh kem, anh làm kem dính lên mặt em, em không vui sao?"

Nhưng tôi cũng làm dính lên mặt anh ấy mà, tôi rất thích.

Anh ấy vận dụng bộ não đã thực hiện vô số thí nghiệm chính xác của mình, cố gắng nghĩ lý do cho tôi.

Cuối cùng cũng chỉ là vô ích.

"Vậy anh..."

"Đủ rồi!"

Tôi lớn tiếng ngắt lời anh ấy, gọi cả họ tên anh ấy ra.

"Chu Tần Dương."

"Tôi nói chúng ta kết thúc rồi."

Tay Chu Tần Dương bất lực buông thõng, kéo ra một nụ cười khó coi đến cực điểm.

"Niệm Niệm, hôm nay không phải ngày Cá tháng Tư."

"Anh chưa bao giờ đùa cợt trong những chuyện thế này."

Tình cảm ba năm, tôi không muốn cứ thế kết án tử hình cho đối phương, mềm lòng cho đối phương cơ hội cuối cùng.

"Anh dám đảm bảo, chưa bao giờ lừa em không? Có gì muốn giải thích không?"

Sắc mặt Chu Tần Dương lập tức trắng bệch. Tôi chợt hiểu ra, thực ra anh ấy vẫn luôn biết.

Cơ hội cuối cùng đã dùng hết, tôi cũng không có lý do gì để tiếp tục nán lại.

Tôi khẽ nói xong câu cuối cùng: "Thế thì không còn gì để nói nữa rồi."

Rồi trước khi nước mắt rơi xuống, tôi kéo vali đi.

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại. Trong căn nhà rộng lớn chỉ còn Chu Tần Dương một mình.

Ở góc khuất không ai để ý, vành tai nơi tôi chạm vào anh ấy đang dần nổi mẩn đỏ, vừa đỏ vừa chói mắt.

7

"Niệm Niệm, cho Tiểu Chu vào đi con."

"Ngoài trời lạnh lắm đó, giữa mùa đông mà con."

Tôi ngồi ở bàn ăn, uống bát cháo gạo nếp dẻo thơm, nghe mẹ khuyên nhủ, không đáp lời.

Từ hôm chia tay không vui vẻ với Chu Tần Dương, mối quan hệ của chúng tôi giống như những hành tinh trong chuyển động thiên thể, đạt đến điểm viễn nhật.

Khoảng cách xa vời, khó có tiến triển.

Có lẽ anh ấy nghĩ rằng mối quan hệ này vẫn chưa thực sự kết thúc.

Thế nên, anh ấy học theo dáng vẻ những ngày đầu mới quen, ngày ngày canh giữ trước cửa nhà tôi, cho đến khi gần đến giờ đi làm, mới quyến luyến rời đi.

Gió lạnh cắt da cắt thịt. Anh ấy đang đánh cược tôi sẽ mềm lòng vì anh ấy.

Con át chủ bài của anh ấy quá rõ ràng, tôi vẫn còn yêu anh ấy.

Thế nhưng, dù là người thông minh đến mấy, khi gặp phải tình yêu, cũng sẽ trở nên chậm chạp.

Bị cảm xúc chi phối, anh ấy không thể đưa ra dự đoán chính xác, đến mức quên rằng, ngoài tình yêu, lúc này giữa chúng tôi còn có rạn nứt.

Đánh giá rủi ro cho thấy, bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào cũng sẽ bị phóng đại ở cuối cùng, dẫn đến thất bại thảm hại khi lẽ ra có thể thắng chắc.

Tôi lau những hạt cơm còn sót trên khóe miệng, rồi nhắc đến một chủ đề không liên quan.

"Mẹ, dạo trước không phải con đã nhờ mẹ liên hệ giúp con một buổi xem mắt mới sao? Có người nào phù hợp chưa ạ?"

Sắc mặt mẹ tôi khó xử.

"Niệm Niệm, có vấn đề gì không giải quyết được, hai đứa không thể ngồi lại nói chuyện đàng hoàng sao, nhất định phải như vậy sao?"