Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ những ngày đầu tiên cho đến hiện tại, tất cả những gì anh làm đều nhằm giúp tôi phát triển và xây dựng một nhân cách hoàn toàn độc lập, mạnh mẽ và có chính kiến riêng, điều mà tôi đánh giá rất cao và trân trọng trong mỗi bước trưởng thành của bản thân mình.

Với trí tuệ và tình yêu dành cho anh, anh hoàn toàn có thể biến tôi thành người chỉ quanh quẩn bên anh và nghe theo mọi lời anh nói, khiến tôi cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào.

Rõ ràng việc anh để tôi có nhân cách độc lập là một rủi ro khi “sở hữu” tôi.

Điều đó có nghĩa tôi có thể rời xa anh bất cứ lúc nào, và khi bị thế giới bên ngoài mê hoặc, anh không thể kiểm soát tôi nữa.

Có lẽ vì vậy anh không muốn “ăn thịt” tôi.

Anh biết khi tôi nhìn thấy nhiều thế giới đẹp hơn, tình yêu dành cho anh sẽ thay đổi.

Vì thế, anh giữ lớp “cửa sổ” cuối cùng, để ít nhất chúng tôi vẫn có thể trở lại mối quan hệ ban đầu, không thành người lạ.

Dù có phần tự lừa dối, nhưng anh thật sự rất quan tâm tôi.

Với một người như Tạ Thanh Hành, làm sao không thể yêu?

Ngày cầu hôn, tôi tự tay chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến.

Khi tôi lấy nhẫn ra, anh đỏ mắt.

Lúc đó, tôi nhận ra kết hôn không phải vì tôi chờ lâu, mà vì anh đã chờ quá lâu.

Tạ Thanh Hành đã 34 tuổi.

Mười năm qua anh dành hết cho tôi: chăm sóc khi tôi trẻ, chỉ dẫn khi tôi trưởng thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cuối cùng anh chờ đến lúc tôi đủ khả năng và sẵn sàng đứng bên anh.

“Bội Bội, em nghĩ kỹ chưa?” giọng anh run run.

Tôi hôn anh.

“Rõ ràng hơn bao giờ hết. Em yêu anh, Tạ Thanh Hành. Em biết vì sao yêu anh, không phải vì phụ thuộc hay ngưỡng mộ, mà vì tình yêu thuần khiết. Em muốn chúng ta là chỗ dựa cho nhau, anh đồng ý chứ?”

Anh bế tôi lên.

Tôi giật mình: “Anh định làm gì vậy?”

“Em.”

“… Nhiều năm rồi, sao giờ anh không kiềm chế được?”

“Chúng ta chưa ăn cơm mà!”

“Chẳng phải sẽ ‘ăn thịt’ sao?”

Nụ hôn nồng nàn làm đầu tôi quay cuồng, nhưng tôi không quên điều quan trọng.

“Anh chưa trả lời rõ ràng!”

Anh đáp: “Anh đồng ý. Không thể đồng ý hơn nữa.”

“Và anh cũng yêu em, Bội Bội.”

“… (Hết)”