Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Chương muốn nôn, nhưng bị tôi một ánh mắt nhìn lại, cậu ấy miễn cưỡng cúi lại gần tôi: “Hôn… hôn…”
Đột nhiên từ phía sau có một lực mạnh kéo tôi lại.
Tạ Thanh Hành ôm chặt lấy vai tôi.
“Bội Bội, đến giờ đi ngủ rồi.” Anh cúi đầu, giọng điệu nghe giống như một người lớn quan tâm.
Nhưng lực trong lòng bàn tay lại tiết lộ sự lo lắng trong lòng anh.
Vai phải tôi tê đi.
Tôi không để ý, vẫn tự nhiên “hôn gió” Tống Chương.
Ngay lập tức bị kéo vào trong nhà.
“Chú nhỏ, anh làm tôi đau rồi.” Tôi nhỏ giọng oán giận với Tạ Thanh Hành.
Cái đau thì không sao, chỉ là đau không đúng chỗ.
Tôi sẵn sàng cho anh một phút, để tìm đúng chỗ.
Nhưng tôi cuối cùng cũng phải thất vọng.
Vừa dứt lời, Tạ Thanh Hành như chạm phải than hồng, liền buông tôi ra.
“Đi nghỉ sớm đi.”
Giọng điệu dịu dàng, giống như chưa từng mất kiểm soát.
Tôi trằn trọc trên giường, cả đêm không thể ngủ được.
Thật sự không hiểu nổi, Tạ Thanh Hành kiếp trước có phải là Ninja Rùa không?
Anh rõ ràng là không vui, anh ấy rốt cuộc đang kiềm chế cái gì vậy?
Cứ tiếp tục thế này, tôi sắp nghi ngờ liệu có phải là tôi tự mình nghĩ quá nhiều rồi không.
Khi suy nghĩ lộn xộn, cửa phòng tôi đột nhiên bị mở ra.
Tôi vội vàng nín thở, giả vờ như đã ngủ say.
Chỉ bằng tiếng bước chân, tôi đã biết người đến là Tạ Thanh Hành.
Tốt rồi, không dám hành động cuồng loạn trước mặt, lại nhân lúc tôi ngủ rồi mà lén lút đến để phát tiết.
Cái loại bệnh tâm lý u ám, ám ảnh này thật là…
Tạ Thanh Hành kéo chăn tôi ra.
Bắp chân tôi đột nhiên bị phơi ra trong luồng gió mát lạnh của điều hòa.
Hả, anh ấy định làm gì tôi đây?
Cảm giác lạnh lạnh từng chút từng chút một lan ra trên bắp chân tôi.
Đây là… dầu khuynh diệp?
Những vết sưng do muỗi đốt ngay lập tức hết ngứa.
Nửa đêm, anh ấy lén lút vào phòng tôi chỉ để bôi dầu khuynh diệp?
Tôi có chút ngẩn ngơ.
Có phải trước giờ tôi đã nghĩ quá nhiều rồi không?
Thật ra Tạ Thanh Hành chưa bao giờ có suy nghĩ gì ngoài sự quan tâm như người lớn với tôi phải không?
Tôi vừa nghĩ vậy, thì ngay sau đó, một đôi môi ấm áp nhẹ nhàng chạm vào môi tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chỉ trong chớp mắt, nó lập tức rời đi.
Tạ Thanh Hành vội vã rời khỏi phòng tôi, giống như có ai đó đang đuổi theo anh ấy.
Tôi mở mắt, môi bất giác nở một nụ cười mỉm.
Hiểu rồi, loại người như Tạ Thanh Hành với sức kiềm chế này, phải làm một cú lớn mới được.
17.
Tôi chuẩn bị tung chiêu—giả vờ như phát cuồng đến mức muốn kết hôn với Tống Chương.
Tôi hẹn Tống Chương gặp mặt ở nhà cậu ấy để bàn kế hoạch này.
Với tính cách của Tống Chương, đoán chừng phải đầu tư một chút mới có thể làm được.
Đến dưới nhà của Tống Chương, cậu ấy xuống đón tôi.
Cậu ấy vừa ló đầu ra thì một bóng người đột nhiên lao từ bên cạnh, ấn cậu ấy mạnh vào tường.
Đó là một cậu thiếu niên lai có mái tóc vàng và đôi mắt đen.
Cậu ấy nhìn Tống Chương như thể đã tìm lại được báu vật đã mất, cúi đầu và hôn lên cậu ấy.
Cậu thiếu niên này rất cao, chắc chắn vượt quá 1m9.
Tống Chương cao 1m8 mà đứng cạnh cậu ta còn có vẻ nhỏ bé như một con chim nhỏ nép vào.
Tống Chương bị cậu thiếu niên ấn và hôn đến mấy phút, trong lúc đó cậu ấy đã cố gắng vùng vẫy nhưng không thể thoát ra được.
Cuối cùng, khi cậu thiếu niên buông cậu ấy ra, môi của Tống Chương đã sưng lên.
Tch tch tch…
Đúng là khi thì thiếu nước thì lại ngập nước.
Tôi nghe thấy cậu thiếu niên thì thầm vào trán Tống Chương: “Anh, cuối cùng em đã tìm thấy anh rồi.”
Chắc đây chính là cậu em trai mà Tống Chương muốn trốn tránh nhưng lại nhớ nhung.
Tống Chương đã từng nói với tôi một chút về chuyện giữa họ.
Chắc đại khái là một cậu em trai ngổ ngáo, vừa nói ghét anh cùng cha khác mẹ, lại vừa không ngừng gây sự với anh.
Mà Tống Chương, đừng thấy anh ấy lý luận dông dài khi nói về tôi, nhưng khi liên quan đến chuyện của chính mình thì lại mù mờ.
Anh ấy có tình cảm phức tạp với cậu em trai này, yêu ghét lẫn lộn.
Sau một trận cãi vã kịch liệt giữa hai người, anh ấy quyết định tránh đi một chút để bình tĩnh lại và sắp xếp lại cảm xúc của mình.
“Thả ra.” Tống Chương lạnh lùng quát.
“Không thả!” Cậu thiếu niên mắt đỏ ngầu, đầy giận dữ.
Tôi thấy Tống Chương ra hiệu cho tôi.
Hiểu rồi.
Giờ thì đến lượt tôi làm “nam phụ” trong kịch bản đám tang của anh ấy rồi.
Tôi nhanh chóng chạy đến, lấy chiếc túi nhỏ của mình, đập mạnh vào tay cậu thiếu niên:
“Định làm gì thế? Cậu làm gì bạn trai tôi?”
Cậu thiếu niên trợn mắt nhìn tôi, không thể tin vào mắt mình, hỏi Tống Chương: “ANh thật sự có bạn gái rồi sao?”
Tôi chống hông: “Sao vậy? Không phục à? Còn không mau thả cậu ấy ra! Đừng tưởng cậu là người yêu cũ thì cậu có thể làm gì! Tôi nói cho cậu biết, hành động của cậu bây giờ chính là cái kiểu người thứ ba rõ ràng!”