Bọn họ tụ lại uống rượu, tôi thì đứng dậy đi sang chiếc sofa bên kia.
Nào ngờ, lại có kẻ không có mắt mò tới bắt chuyện.
[Tiểu thư, cô đi cùng ai vậy? Sao không biết quy củ thế, đến đây sao có thể không uống rượu chứ?]
Ánh mắt hắn ta lóe sáng, dâm tà đảo qua người tôi, tay cầm ly rượu định ép tôi uống.
Tôi vừa nhíu mày, quay đầu lại thì thấy Cố Thanh Dã đang nhìn về phía mình.
Ánh mắt anh... không rõ là đang nghĩ gì.
[Được thôi, nhưng có ngần này thì chưa đủ để tôi uống đâu.]
Tôi cầm lấy ly rượu của gã đàn ông, một hơi uống cạn. Vị rượu cay nồng bỏng rát, đầu cũng hơi choáng váng.
[Tửu lượng tốt đấy, nào, để tôi rót thêm cho cô.]
Hắn vừa nói, người đã tiến sát lại, tay bắt đầu không yên phận.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, hắn đã nằm sõng soài dưới đất.
Gã đàn ông suýt nữa bị đánh đến ngơ ngác, lấy lại tinh thần liền loạng choạng đứng lên.
[Thằng chó nào dám đánh ông, để xem ông không đập chết mày!]
Tôi nhìn theo ánh mắt hắn, liền chạm phải một đôi mắt lạnh như băng.
Nếu hắn còn tỉnh táo thì hẳn sẽ nhận ra người đánh mình chính là Cố Thanh Dã. Nhưng hắn không.
[Mày bị thần kinh à?]
[Tao mời người ta uống rượu, liên quan gì đến mày?]
Gương mặt Cố Thanh Dã lạnh như sương, đá thêm một cú nữa. Hình như vẫn chưa hả giận, anh còn dùng mũi giày nghiến lên người hắn một cái.
[Muốn chết thì nói thẳng.]
Tên đó nằm im không động đậy.
Ngay giây tiếp theo, hắn chộp lấy chai rượu bên cạnh, đập thẳng về phía Cố Thanh Dã.
[Cố Thanh Dã!]
Chai rượu bị anh dùng tay chặn lại, rượu vang hòa lẫn với máu từ tay anh chảy xuống, nhỏ giọt từng giọt.
Tí tách.
Tí tách.
Giống hệt như ngày anh đào tôi lên khỏi đất.
[Cố Thanh Dã!]
Mắt tôi đỏ hoe, lảo đảo chạy về phía anh, chỉ mấy bước ngắn ngủi mà tôi có cảm giác như phải đi qua cả thế kỷ.
[Cố Thanh Dã, anh có đau không?]
[Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ! Làm ơn gọi bác sĩ cứu lấy tay anh ấy đi!]
Tôi nắm chặt cổ tay anh, run đến mức không thể kiểm soát, gào lên nhìn đám người đang đứng xung quanh. Sao họ còn chưa gọi bác sĩ? Họ không biết tay của Cố Thanh Dã... có thể hỏng luôn sao?
[Cố Thanh Dã, Cố Thanh Dã!]
[Noãn Noãn, đừng khóc, anh không sao.]
Anh dùng tay còn lại lau khóe mắt tôi. Ướt đẫm... lúc đó tôi mới biết mình đã khóc.
Linh hồn... cũng biết rơi lệ sao?
[Cố Thanh Dã, đừng đào nữa được không… Em không muốn về nhà nữa… Làm ơn, đừng đào nữa… xin anh…]
Không biết là câu nào chạm vào dây thần kinh của Cố Thanh Dã.
Chỉ thấy mắt anh lập tức đỏ lên, rồi ôm chầm lấy tôi thật chặt.
Sau này nghe Cố Ngôn kể lại, hôm ấy tôi như người phát điên, khóc mãi không ngừng, mắt chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay bị thương của Cố Thanh Dã.
Bọn họ muốn kéo tôi và anh ra, nhưng tôi nhất quyết không buông tay.
Mà hôm ấy Cố Thanh Dã cũng như phát điên, cứ nhìn tôi mà cười ngốc nghếch, cười mãi rồi cũng bật khóc.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện