Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gã đàn ông đó chẳng phải người hiền lành gì, cái tính tiểu thư và thái độ kiêu căng ngạo mạn của Đường Uyển Nhu, trong mắt hắn ta chính là cần được dạy dỗ.
Đấm đá, bạo hành trở thành chuyện cơm bữa.
Hắn ta cưới cô ta, vốn dĩ không phải vì tình cảm.
Thuần túy là để làm công cụ trút giận và thỏa mãn dục vọng.
Đường Uyển Nhu từ trên mây xanh rơi xuống bùn lầy, sự chênh lệch tâm lý quá lớn, cộng thêm tính cách cố chấp của bản thân, cuối cùng đã hoàn toàn đè bẹp cô ta.
Cô ta bắt đầu xuất hiện ảo giác, cả ngày điên điên khùng khùng, đầu tóc bù xù, mặt mũi lem luốc.
Miệng liên tục lẩm bẩm cùng một câu:
"Tôi là chuyên gia thẩm định tình yêu vàng, chỉ cần tôi vẫy tay một cái, đàn ông nào cũng phải ngoan ngoãn quỳ rạp. Tất cả đều phải là của tôi... của tôi..."
Ban đầu, gã đàn ông còn thấy lạ, sau này nghe mãi thành chán, chỉ thấy mất mặt.
Trong một lần cô ta lại vẫy tay quyến rũ một người đàn ông ưu tú không tồn tại trong không khí, gã đàn ông đó nổi cơn thịnh nộ, vớ lấy dây lưng, quất mạnh cô ta một trận, đánh cho cô ta da tróc thịt bong, khóc lóc thảm thiết.
Ngày hôm sau, gã đàn ông liền liên hệ với bệnh viện tâm thần.
Một chiếc xe màu trắng chạy tới, vài người mặc áo blouse trắng, bất chấp tiếng la hét giãy giụa của Đường Uyển Nhu, kéo cô ta lên xe như kéo một con ch.ó chết.
Đưa vào cái nơi có cửa sổ chấn song sắt ấy.
Cuộc đời huy hoàng của "chuyên gia thẩm định tình yêu vàng" của cô ta, đã hoàn toàn khép lại.
Gió biển Maldives mang theo hơi ấm, vuốt ve khuôn mặt tôi, nhẹ nhàng như lời thì thầm của tình nhân.
Tôi nằm trên ghế dài dưới dù che nắng, đeo kính râm, tay cầm một ly nước ép trái cây ướp lạnh.
Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị một tin nhắn đến từ trong nước.
Tin nhắn rất ngắn gọn, chỉ vài câu, kể về cái kết cuối cùng của ba người nhà họ Đường.
Tôi bình thản nhìn, trong lòng không một gợn sóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không có sự hả hê trả thù như tưởng tượng, cũng không có chút thương hại nào, chỉ có một sự thờ ơ sau khi mọi chuyện đã an bài.
Những đau khổ và tủi nhục từng trải qua, theo tin nhắn này, hoàn toàn bị gió biển cuốn đi, không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Một bàn tay to lớn ấm áp phủ lên mu bàn tay tôi, đầu ngón tay chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve làn da tôi.
Tôi tháo kính râm, nghiêng đầu.
Sầm Tự An đang ngồi xổm cạnh ghế dài của tôi, ngẩng mặt nhìn tôi.
Ánh nắng chiếu vào đôi mày và đôi mắt sâu thẳm của anh, xua đi mọi u ám.
Trong đôi mắt đẹp ấy, giờ đây chỉ phản chiếu một hình bóng nhỏ bé của tôi, trong veo đến tận đáy.
Như một chú chó lớn cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ, trong lòng và trong mắt chỉ có chủ nhân của mình.
"Bảo bối."
Anh ghé sát lại, mũi cọ cọ vào má tôi.
"Đang nhìn gì thế? Bọn họ đáng đời, không đáng để em phải bận tâm."
Tôi cười, lật tay nắm lấy tay anh, mười ngón đan chặt.
Nhiệt độ truyền từ lòng bàn tay anh, vững chãi mà ấm nóng.
"Ừm."
Tôi khẽ đáp một tiếng, ánh mắt lướt qua anh, phóng tầm nhìn về phía chân trời xa xăm nơi biển và trời hòa làm một.
Ở nơi đó, không có thù hận, không có toan tính, không có quá khứ tồi tệ.
Chỉ có màu xanh bất tận, và tương lai đang nằm trong tay.
Tất cả bùn lầy và bóng tối của nửa đời trước, vào khoảnh khắc này, hoàn toàn cắt đứt.
(Hết)