Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Vân bị tôi vạch trần tất cả sự giả dối trước mặt mọi người, khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của bà ta phút chốc biến dạng méo mó.

Bà ta đứng phắt dậy, nước bọt văng tung tóe:

“Đồ kẻ vong ơn bội nghĩa! Nhà chúng tao cho mày ăn cho mày mặc, nuôi mày lớn chừng này, mày báo đáp như thế đấy à? Hả? Còn dám lật lại chuyện cũ? Cái loại hàng suýt bị người ta làm hỏng như mày, còn dám si tâm vọng tưởng bám víu cành cao nhà họ Sầm ư? Đồ khốn!“

Trên mặt bà ta lộ ra một vẻ độc địa đến tột cùng:

“Tao nói cho mày biết, đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Tao quen một người bạn, người ta làm ăn lớn lắm đó! Tuy đã ly hôn, chân cẳng hơi bất tiện, nhưng người ta không chê cái loại giày rách như mày đâu! Tao thấy mày cứ ngoan ngoãn ở nhà chờ gả đi mà chồng con đi! Có người chịu lấy mày, mày nên thắp hương tạ ơn trời đất đi là vừa!“

“Bà câm mồm!“

Tôi gầm lên sắc lạnh, một bước lao tới, dùng hết sức bình sinh.

Tát thật mạnh một cái vào khuôn mặt cay nghiệt độc ác của Lý Vân.

“Chát!“

Một tiếng tát giòn tan vang vọng trong phòng khách tĩnh lặng như tờ.

Lý Vân bị tôi đánh cho loạng choạng, ôm mặt, trợn mắt nhìn đầy khó tin.

Ngay sau đó bà ta phát ra tiếng thét như heo bị chọc tiết:

“Á! Đồ tiện nhân, mày dám đánh tao?!“

“Mẹ!“

Đường Uyển Nhu hét lên một tiếng, mắt đỏ ngầu lao về phía tôi, những móng tay dài nhọn hoắt chĩa thẳng vào mặt tôi.

“Mày dám đánh mẹ tao! Tao liều mạng với mày!“

Tôi nghiêng người tránh móng vuốt của cô ta, vung tay túm tóc cô ta, giật mạnh xuống.

Đường Uyển Nhu đau đến phát hét, tay kia loạn xạ cào cấu cánh tay tôi.

Tôi nhấc chân đá vào bắp chân cô ta, khiến cô ta đứng không vững.

Cô ta ngã vật xuống đất, nhưng lập tức lại bò dậy, điên cuồng lao tới đánh xé lần nữa.

Lý Vân cũng phản ứng lại, la hét tham gia vào trận chiến.

Hai mẹ con một trái một phải, một người túm tóc, một người giằng áo tôi, vừa cấu vừa cào, miệng không ngừng chửi rủa tục tĩu.

“Phản rồi! Tất cả dừng tay cho tôi!“

Ba tôi cuối cùng cũng hoảng loạn, vội vàng lao tới can ngăn.

Nhưng ông ấy lại can thiệp một cách trắng trợn, thiên vị rõ ràng.

Ông ấy siết chặt vòng eo tôi, dùng sức kéo tôi về phía sau.

Miệng thì hô hào “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa“, nhưng lại mặc cho nắm đ.ấ.m và móng tay của Lý Vân và Đường Uyển Nhu giáng xuống người tôi.

Tóc em bị giật đau điếng, mặt nóng ran, quần áo cũng bị xé rách.

Song quyền nan địch tứ thủ, huống chi còn có một người cố tình can ngăn thiên vị.

Thấy sắp bị hai mẹ con họ đè xuống đất mà xé xác, một cảm giác tuyệt vọng gần như nuốt chửng tôi.

Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Rầm!“

Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa chống trộm nặng nề bị người ta đạp tung từ bên ngoài.

Một bóng người mang theo lửa giận ngút trời và sát ý lạnh lẽo, như một A-tu-la từ địa ngục trở về, lập tức lao vào.

Là Sầm Tự An!

Hai mắt anh ấy đỏ ngầu, khuôn mặt tuấn tú méo mó vì cơn thịnh nộ tột cùng, toàn thân tỏa ra khí chất hung bạo khiến người ta rợn tóc gáy.

Anh ấy chẳng thèm nhìn, đột ngột nắm lấy cánh tay ba tôi đang ôm chặt eo tôi, vặn mạnh rồi hất ra.

Ba tôi kêu lên một tiếng đau đớn, cả người ông ta như một bao tải rách nát bị hất bay thẳng ra ngoài, ngã vật xuống đất rên rỉ đau đớn, nửa ngày cũng không đứng dậy nổi.

Ngay sau đó, anh ấy ra tay nhanh như chớp.

Một tay túm lấy cổ áo phía sau của Đường Uyển Nhu đang bổ nhào lên người tôi mà giằng xé, nhấc bổng cả người cô ta lên như xách con gà con.

Rồi, một cú quật qua vai gọn gàng dứt khoát.

Tiếng thét chói tai của Đường Uyển Nhu xé toang nóc nhà, cơ thể cô ta vẽ thành một đường parabol trên không trung.

Cô ta đập mạnh xuống sàn nhà cách đó mấy mét, phát ra một tiếng động lớn đến kinh người.

Cuối cùng, ánh mắt Sầm Tự An khóa chặt Lý Vân đang định lùi lại.

Anh ấy không nói một lời thừa thãi nào, nhấc chân lên, đá thật mạnh vào hông bà ta.

Trong chớp mắt, ba kẻ vừa rồi còn kiêu ngạo hống hách, tất cả đều ngã vật xuống đất không dậy nổi.

Trong phòng, chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn và những tiếng co giật.

Sầm Tự An thậm chí còn chẳng thèm nhìn ba kẻ rác rưởi dưới đất.

Anh ấy đột ngột quay người, ghì chặt tôi đang lảo đảo sắp ngã vào lòng.

Cơ thể anh ấy run rẩy kịch liệt vì nỗi sợ hãi muộn màng.

“Bảo bối… bảo bối…“

Anh ấy gọi tên tôi hết lần này đến lần khác, giọng nói khàn đặc, đứt quãng.

Tôi mặc kệ những cơn đau trên người, lập tức đưa tay ôm lấy má anh ấy, buộc anh ấy phải nhìn mình.

“Sầm Tự An, nhìn em này. Em không sao, em ở đây.“

Giọng nói và cái chạm của tôi, như câu thần chú duy nhất có thể xoa dịu anh ấy.

Màu đỏ rực trong đáy mắt anh ấy, dưới những lời thì thầm của tôi, từng chút một rút đi.

Hơi thở nặng nề dần dần ổn định, sự run rẩy của cơ thể cũng từ từ ngừng lại.

Nhưng đôi mắt sâu không thấy đáy đó, lại đọng lại một loại hàn ý tàn khốc hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Anh ấy cẩn thận kiểm tra những vết cào trên má và cánh tay tôi.

Sự xót xa và tự trách trong mắt anh ấy gần như muốn tràn ra ngoài.

Sau đó, anh ấy từ từ ngẩng đầu lên.

Ánh mắt anh ấy chậm rãi quét qua ba kẻ đang rên rỉ đau đớn dưới đất.