Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuấn Thành vẫn đang trên đường tìm kiếm người đồng hành. Anh đặt ra tiêu chí chẳng cao mà cũng chẳng thấp, ấy vậy mà vẫn chưa có ai lọt vào mắt.

Các cô gái tiếp cận anh không phải là ít, chỉ có điều họ lợi dụng việc tới khám ở chỗ anh để đòi nào là siêu âm đầu dò, nào là thụ tinh nhân tạo mà “nhân” phải là anh.

Ôi. Đau đầu muốn chết.

Đang chìm trong suy tư thì thằng em trai quý hoá gọi điện tới nói muốn vào viện nằm.

“Thằng khỉ. Anh mày độc thân mà mày muốn biến bệnh viện thành nhà nghỉ à?” Tuấn Thành lẩm bẩm.

Thôi thì giúp Thành Trung coi như làm phúc vậy. Dù sao em trai anh cũng chịu cảnh cô độc bao năm, giờ mới có thể trở mình. Thấy em dâu tương lai lo lắng cho em trai anh cũng yên tâm phần nào. Nhà bớt đi một thằng độc thân cho ông bà đỡ sốt ruột

Chưa mừng được bao lâu thì thấy có kẻ giúp em dâu hạ thuốc em trai. Là thuốc an thần mới đau chứ. Chẳng lẽ hai người họ yêu nhau mấy năm rồi lại chưa từng trải qua chuyện đó?

Tò mò xen lẫn với ngạc nhiên, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đánh tráo cái ống hút. Thôi thì thành toàn cho Thành Trung.

Đang ngồi đoán già đoán non trong phòng trực thì “đồng bọn” của Minh Ngọc ập vào. Anh liếc nhìn cô rồi nói:

”Còn có chuyện gì nữa sao?”

Cô gái trừng mắt nhìn Tuấn Thành:

”Không phải chuyện tốt do ông làm ra à? Bạn tôi trúng thuốc an thần rồi, mau mở cửa phòng để tôi đưa nó về.”

Tuấn Thành bật cười:

”Minh Ngọc không sao đâu. Cô phải tin tưởng nhân phẩm của Thành Trung.”

Nghe lời này Thuỳ Dung nổi điên:

”Có ngu mới tin ấy.”

Tuấn Thành bỏ khẩu trang, cười với người trước mặt:

”Anh em tôi sức chịu đựng hơn người. Cô yên tâm đi. Bạn cô không sao đâu. Hơn nữa tôi không thể mở phòng nữa rồi. Thằng em tôi khoá từ bên trong.”

Thuỳ Dung vò đầu bứt tai. Phải làm gì mới cần khoá phòng chứ. Hu hu. Minh Ngọc, xin lỗi bà. Tôi không cố ý đâu. Người hại bà là ông bác sĩ này cơ.

Mải ngồi khóc lóc một hồi, Thuỳ Dung ngẩng mặt thì thấy vị bác sĩ kia giống Thành Trung như đúc nhưng trong giọng nói hay ánh mắt lại có gì đó “lưu manh” hơn thì phải. Cả đám bạn của cô đều thấy Thành Trung nghiêm túc vô cùng, vẻ mặt nghiêm nghị không cười đôi lúc làm người ta nghĩ tới cụm từ “toả ra sát khí”.

Còn người này, chắc là anh trai của Thành Trung mà Minh Ngọc vừa nhắc tới. Hoá ra cái kẻ đưa tay đỡ phụ nữ vào khoa sản là anh ta.

Thấy Thuỳ Dung ngẩn người, Tuấn Thành bật cười:

“Đẹp trai quá hay sao mà không nói được gì nữa?”

Cô lập tức xù lông đáp trả:

“Thành Trung đẹp hơn. Anh trông không có tí bảo hành nào.”

Dám nói anh không đẹp bằng Thành Trung sao? Anh chỉ là già hơn Thành Trung một chút thôi nhé. Chính là dáng vẻ phong trần.

Ấy chết. Anh thì sống trong nhà có điều hoà, lại luôn mặc quần áo vậy thì phong với trần làm sao được.

“Cô là bạn thân của Minh Ngọc?”

“Đương nhiên.”

“Vậy chắc không cãi nhau bao giờ?”

Thuỳ Dung ngạc nhiên hỏi:

”Anh hỏi mấy cái này làm gì?”

Tuấn Thành bật cười, nhìn cô gái tóc xù trước mặt. Hình như cô gái này chạy về nhà vừa kịp thay quần áo thì lại vội lao tới đây, trên người còn nguyên bộ đồ ngủ. Vậy có thể nói là hết lòng vì Minh Ngọc rồi.

Thấy Tuấn Thành im lặng, Thuỳ Dung trừng mắt nhìn anh:

”Sao tôi hỏi anh không nói?”

“Tôi hỏi vậy để kiếm chị dâu cho Minh Ngọc.”

Thuỳ Dung nghẹn họng. Người này đẹp trai mà nói chuyện như mới xổng ra từ trại vậy nhỉ. Đúng là ngáo mà.

Cô đứng dậy định rời đi:

”Anh không mở được cửa thì tôi cũng về vậy. Dù sao cũng không làm gì được rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tuấn Thành lấy từ máy pha cà phê tự động ra hai ly cà phê, anh đưa cho Thuỳ Dung rồi nói:

“Uống một chút cho tỉnh táo rồi về.”

Cà phê miễn phí. Chẳng tội gì không uống một chút.

Thuỳ Dung ngồi xuống nhâm nhi chút cà phê rồi hỏi:

”Nhà anh cũng lạ thật. Mấy anh em đều không ai muốn nối nghiệp gia đình. Tại sao anh lại làm bác sĩ khoa sản vậy?”

“Là để tìm cho con tôi người mẹ lý tưởng nhất.”

Nghe câu này Thuỳ Dung nổi da gà. Không biết cái tiêu chí chọn mẹ cho con của vị bác sĩ này có gì đặc biệt hay không? Sao cô chỉ nghĩ tới mấy quyển sách kỹ thuật nông nghiệp hướng dẫn tìm lợn nái tốt vậy.

Nghĩ tới đây cô liền nói:

”Đầu to vừa phải, lưng dài vừa phải, n.g.ự.c sâu, bụng tròn, m.ô.n.g lớn...”

Tuấn Thành bật cười,:

“Cái cô nói là chọn lợn giống hả?”

“Không phải thế thì là gì?”

Tuấn Thành nhìn cô gái trước mặt, hoá ra trước kia anh không thích ai dù có nhiều người vây quanh là vì gu của anh là “hoang dã”. Những người càng tỏ ra thích anh, tán tỉnh anh làm anh càng hoảng sợ. Chỉ có cô gái này làm anh cười, làm anh thấy thoải mái, khiến anh có cảm giác muốn chinh phục.

Còn mấy cái tiêu chí chọn bạn gái của anh nếu áp lên người Thuỳ Dung thì trượt không trúng một điểm nào. Đúng là số trời khó tránh. Bỗng nhiên thấy động lòng thì lại đúng người không đạt. Thôi thì kiến thức của anh cũng có đủ để “bồi dưỡng” cho cô để đỡ lệch chuẩn.

Lúc này y tá tới gõ cửa phòng:

”Bác sĩ Thành, sản phụ ở phòng 205 có dấu hiệu chuyển dạ. Mời bác sĩ qua đó ạ.”

Tuấn Thành đặt ly cà phê xuống rồi nói bằng giọng rất nghiêm túc:

”Tôi qua đó ngay.”

Anh quay sang nhìn Thuỳ Dung:

“Bây giờ muộn rồi. Đêm nay tôi có việc cũng không ở lại phòng này. Cô cứ nghỉ lại không sao. Sáng mai tôi sẽ tìm cách mở cửa phòng của Thành Trung và Minh Ngọc sớm.”

Nói xong anh liền rời đi.

Y tá vẫn đứng chờ trước cửa phòng, thấy thoáng qua hình ảnh của một cô gái trong bộ đồ ngủ. Cô y tá giật mình, che miệng để không hét lên.

Trời đất. Thì ra bác sĩ Thành có bạn gái chứ không phải đồng tính như lời đồn.

Thuỳ Dung mấy hôm vừa rồi mất ngủ vì nghĩ tới chuyện của Minh Ngọc. Hiện tại hai người bọn họ đã hoá giải mọi hiểu lầm, cô thực sự cảm thấy rất vui. Cô uống nốt chỗ cà phê còn lại trong ly rồi quyết định ngủ tạm một giấc. Cà phê này cũng chẳng đủ để cô cưỡng lại cơn buồn ngủ. Dù sao cũng khá muộn rồi, trở về nhà trọ không có điều hoà mát mẻ như thế này, hơn nữa lại phải qua một đoạn đường vắng. Nghĩ vậy cô liền ngồi trên ghế gục xuống bàn ngủ một giấc.

Hai tiếng sau Tuấn Thành trở về phòng trực thì thấy Thuỳ Dung ngủ gục trên ghế. Anh lẩm bẩm:

“Tướng ngủ cũng thật là...”

Nói xong, anh liền bế cô đặt lên giường, tăng nhiệt độ trong phòng lên một chút:

”Muốn ngày mai méo miệng hay sao mà để nhiệt độ thấp vậy?”

Tuấn Thành quay lại bàn làm việc, lúc này đập vào mắt anh là móc treo điện thoại có chữ ThD.

Cái này có gọi là duyên phận không nhỉ? Giống như là viết tắt của Thành - Dung này.

Tuấn Thành tháo móc treo điện thoại rồi để vào túi áo, quay lại nhìn cô gái vẫn còn đang ngủ say.

“Anh em tôi từ xưa tới nay luôn hoà thuận, thật lòng tôi mong chị em dâu cũng như thế. Vừa đúng lúc tôi lại thích em, chi bằng để em làm chị dâu của Minh Ngọc luôn đi. Từ nay nhà cửa êm ấm không lo bất hoà.”

Lúc này Thuỳ Dung đã tỉnh lại, nghe mấy câu nói của Tuấn Thành liền không dám động đậy. Nói ông bác sĩ này ngáo không sai mà. Đẹp trai thì có mà tính tình kỳ vậy?

Tuấn Thành ngừng lại một lát rồi mỉm cười:

 “Nếu em chọn tôi thì sẽ không có cổ phần của Thiên Nam đâu, tôi đã góp hết vào hệ thống bệnh viện quốc tế này rồi nên cũng không lo bị mất cổ phần như Thành Trung.”

Cổ phần? Cổ phần bệnh viện quốc tế Hạnh Phúc sao? Thảo nào anh ta đang ở Anh lại quay về Việt Nam.

“Ực.” Thuỳ Dung nuốt nước bọt.

Cũng quá là hấp dẫn đi. Nhưng thôi. Ông bác sĩ này quá già, chắc chắn không còn “nguyên vẹn” mà cô đây chỉ thích nguyên đai nguyên kiện thôi nha.

Đợi Tuấn Thành rời đi, Thuỳ Dung ba chân bốn cẳng chạy khỏi phòng trực. Cô liều mình phi xe về khu nhà trọ. Đi đêm chưa chắc đã gặp ma nhưng ở lại đây không khéo lại sớm thành sản phụ.