1.
Trong cả phòng họp, giọng của Chu Kỳ An vang lên to nhất, tới mức tôi còn nghe thấy rõ mồn một từ ngoài hành lang.
Còn vì sao tôi lại lảng vảng ở ngoài hành lang trong giờ làm việc?
Rõ ràng là vì tôi đến muộn mà.
Hít một hơi thật sâu, tôi run rẩy gõ cửa.
Cốc cốc cốc…
Tiếng người trong phòng lập tức ngưng nói chuyện.
Tôi đẩy cửa, hé đầu vào trong, cố gắng nở một nụ cười:
“Xin lỗi tổng giám đốc Chu, tôi có chút việc hơi trễ nên đến muộn.”
Mọi người đồng loạt quay lại nhìn tôi, ánh mắt đều như nói “Chúc cô may mắn”.
Chu Kỳ An vẫn ngồi thảnh thơi dựa người trên ghế, dáng vẻ lười nhác.
Anh xoay ghế lại, tay trái chống cằm, nhìn tôi từ đầu đến chân đầy đánh giá.
Đôi môi mỏng hơi cong:
“Nói thật nhé, bạn học Hứa này còn đến sớm đấy.”
“Mặt trời còn chưa lặn mà cô đã hớn hở đi làm, chăm chỉ thật đấy.”
Tôi đứng ở cửa, hơi ngượng ngùng.
Tôi biết ngay mà, chỉ cần Chu Kỳ An cười, là tôi thập tử nhất sinh.
Lần trước ngượng ngùng thế này… hình như mới chỉ tuần trước thôi.
Tôi cắn răng tìm chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống chưa nóng ghế, đã bị Chu Kỳ An gọi tên lên trình bày bài PPT tôi làm cho dự án.
Tôi hồi hộp trình bày xong, phòng họp im lặng như tờ.
Đứng trước màn chiếu, tôi lén quan sát khuôn mặt Chu Kỳ An.
Anh ngẩn người.
Ủa? Phản ứng gì vậy?
Giây sau, tai tôi vang lên tiếng vỗ tay.
Mọi người không hiểu chuyện gì nhưng cũng đồng loạt vỗ tay theo.
Thú thật, tôi có chút tự hào.
Là thực tập sinh, lần đầu tiên làm dự án mà còn được khen.
Lại còn là được sếp có miệng độc khen nữa, ai mà không vui đúng không?
Bỗng dưng, lưng tôi thẳng hơn, mặt cũng nở nụ cười.
“Cười gì vậy?”
Chu Kỳ An hừ một tiếng lạnh lùng, dập tắt nụ cười vừa mới hé nở của tôi.
“Bạn học Hứa làm cái PPT này thật sự sắc sảo quá mức.”
“Phối màu tinh tế, lời văn chau chuốt.”
“Đến Hermès nhìn thấy cũng phải chịu nhường chỗ cho món hàng xa xỉ này.”
“Tôi với cô không có thù oán gì, cô dùng cái này rút ngắn tuổi thọ tôi làm gì?”
“Ý tôi là khi Thượng Đế rắc trí tuệ xuống nhân gian thì cô đang che ô cho nó à?”
Tôi: ……
2.
Giận đến mức tôi chẳng còn tâm trạng ăn trưa.
Nếu không phải anh ta nắm giữ ví tiền lẫn tương lai của tôi, tôi đã chửi bới một trận tục tĩu lên mặt anh ta rồi.
Thật sự nhịn một câu cũng thấy mình như sắp bị u xơ vú.
Tôi mở WeChat, lướt đến khung chat với người mang tên “Người bí ẩn”.
Ngón tay lướt nhanh trên bàn phím:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Thay mặt bạn bè, xin dành cho bạn mười giây đồng cảm.”
Người bí ẩn: ?
“Tôi đoán bạn chắc từng bị Chu Kỳ An chọc điên đúng không?”
“Không thì sao lại bỏ tiền triệu thuê tôi đi quyến rũ anh ta?”
“Hiểu bạn quá mà.jpg”
“Ban đầu tôi tưởng bạn bị ngu vì tiền đó.”
“Giờ nhìn lại mới thấy người ngu lại là tôi.”
Người bí ẩn: “Cô hơi thiếu lễ phép rồi đấy.”
“Nếu một ngày nào đó có tin Chu Kỳ An làm một cái xác tức đến mức sống lại, tôi là người tin đầu tiên.”
“Á á á á á…”
“Trái tim tôi bị tổn thương nghiêm trọng, chữa không nổi mất rồi.”
Người bí ẩn: “Rồi sao nữa?”
“Tăng giá.”
Người bí ẩn: “Vậy thêm cho cô một con số 0 nữa.”
Hộc máu, khí chất bạo chi tiêu thật sự.
Tôi lập tức cúi đầu, khom lưng:
“Chủ tịch ơi, mời ngồi! Tôi cam đoan hoàn thành nhiệm vụ vượt chỉ tiêu!”
Thoát ra, tôi mở khung chat với Chu Kỳ An.
Là một thực tập sinh chưa tốt nghiệp, đương nhiên tôi không có WeChat của sếp.
Nhưng giờ tôi là bạn gái online của anh ta mà.
Chuyện bắt đầu từ ba tháng trước,
một buổi chiều tẻ nhạt, trên đường từ lớp về ký túc xá, tôi bất ngờ nhận tin nhắn.
“Nội dung như sau:
Tin tốt đây! Tuyển gấp một người theo đuổi, lương cực kỳ hậu hĩnh!”
Buồn cười thật, thời nay còn ai tin mấy tin nhắn rác thế kia?
Tôi lơ đi, xóa luôn.
Ai dè hai ngày sau gửi tiếp.
Nội dung y hệt.
Gửi liên tục nửa tháng, cuối cùng tôi không nhịn nổi, hỏi thử:
“Bao nhiêu tiền?”
Đối phương trả lời gần như ngay lập tức:
“Cô có thể nhận được ngần này.”
Tôi đếm kỹ từng chữ số 0 sau số kia, không dám tin.
Trời ơi, số tiền này nhiều đến mức chẳng thua kém số 0 của Tứ Xuyên!
Cảm giác như trúng độc đắc trong một đêm vậy.
Sự cám dỗ quá lớn khiến tôi động lòng.
Sau khi xác nhận kỹ càng, đối phương còn gửi tiền cọc vào tài khoản, đầy thành ý.
Tôi và “người bí ẩn” chính thức ký hợp đồng ngầm.
Kế hoạch ban đầu là tôi vào công ty Chu Kỳ An thực tập, sau đó nhân cơ hội tấn công dồn dập anh ta.
Nhưng vừa bước vào công ty, tôi đã chùn bước.
Chỉ với cái miệng độc đó thôi, Chu Kỳ An đã làm tan nát biết bao trái tim cô gái tỏ tình với anh ta.
Tôi thế này thì chẳng có cửa nào đâu.
Không có kim cương, đừng nhận đồ sứ!*
*thật sự tôi cũng không hiểu câu này lắm, đại khái là tự biết lượng sức mình