Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn vẻ mặt tủi thân của anh ấy, tôi ra tay truyền linh lực cho anh ấy.
Sau đó, anh ấy thoắt cái biến hóa, thực sự hóa thành người.
Linlin
Cái cặp chân dài trần trụi, múi bụng quyến rũ sáng chói mắt, vẫn là thiếu niên khiến tôi vừa nhìn đã rung động năm nào!
Không sai chút nào.
Tôi khẽ cong môi cười.
Thằng con trai tôi vui vẻ lau nước mắt: "Bố, con cảm thấy hạnh phúc quá! Nhưng bây giờ, bố có thể mặc quần áo vào trước được không ạ?"
"Phì" chúng tôi nhìn nhau cười.
Trong khóe mắt anh ấy lấp lánh lệ.
Những ký ức gắn bó keo sơn ấy như những tấm ảnh lướt qua trước mắt.
Chúng tôi cùng nhau hái thuốc trong núi lớn, dưới ánh trăng, dẫm bước trên ánh sao.
Khi chưa thức tỉnh, tôi chỉ là một cô gái bình thường của thời thanh niên trí thức.
Trong tình yêu của chúng tôi, không có hoa tươi lộng lẫy, sô cô la ngọt ngào, chỉ có những lời lẽ giản dị mà chân thành.
"Em chịu khổ cùng anh, anh che mưa chắn gió cho em." Chúng tôi như những trang giấy trắng, thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc nhìn người khác.
Sau này, cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Quốc gia khôi phục, vào kỳ thi đại học, chúng tôi cùng nhau học tập, trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, quay về thành phố.
Hai chúng tôi khởi nghiệp, hưởng lợi từ thời đại mới, đem những gì đã học cống hiến lại cho xã hội, chào đón sự ra đời của một kỷ nguyên mới.
Chúng tôi không có những câu chuyện oanh liệt, chỉ là mỗi ngày ở bên nhau đã đủ vui rồi.
Đến nỗi cái gọi là "tình kiếp" của tôi, mãi vẫn không đến được.
Đến khi sắp lìa đời, mới biết được lai lịch mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tuy nhiên, tôi vẫn muốn được gặp lại anh ấy giữa dòng chảy thời gian.
Tìm kiếm sự lãng mạn bất diệt trong những điều bình dị, đó chẳng phải cũng là một loại tu hành về tình cảm sao?
Không lâu sau, tôi và Diêu Khải Việt lại kết hôn lần nữa.
Ba năm sau, tôi mang thai.
Tôi mơ một giấc mơ, quỷ sai dẫn theo một cô bé quen thuộc đi đến trước mặt tôi: "Bà ơi, cảm ơn bà đã làm mọi thứ giúp cháu. Đây là lần đầu tiên cháu cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.
Cháu vẫn muốn làm người thân của bà. Cháu sắp đến rồi đây, cháu muốn làm “áo bông nhỏ” của bà!"
Tôi giật mình tỉnh dậy từ trong mơ, nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình.
Đây là nhân quả của tôi.
Đời này, tôi muốn Miên Miên trải qua một cuộc đời hạnh phúc viên mãn.
Đôi khi tôi cũng tự hỏi, thế nào là tình yêu đích thực?
Có người nói là yêu mà không được.
Có người nói là mãi mãi mất đi tình yêu.
Phật nói, vì một người mà rung động, vì một người mà si tình, vì một người mà si mê.
Nhưng tôi lại cảm thấy, tình yêu là sự đồng hành không lời, không cần lời thề non hẹn biển, sinh ly tử biệt, chỉ cần bữa cơm ba bữa, năm tháng bình yên là đủ.
Giống như thế hệ cha ông chúng ta, sự bền bỉ được thời gian lắng đọng, chính là nền tảng tình yêu mà những người bình thường vẫn luôn gìn giữ.
"Cầm tay nhau đi đến cuối đời."
Không rời không bỏ đã tạo nên sự vĩ đại trong những điều bình dị.
Hết truyện.