Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thằng con trai tôi tức giận đập bàn.

Tôi biết suy nghĩ trong lòng nó.

Bắt nạt cháu gái đáng thương đã là quá đáng lắm rồi.

Bắt nạt mẹ ruột của nó thì càng không thể tha thứ!

"Mở to mắt chó của các người mà nhìn đi! Đây mới là giọt m.á.u rơi từ người các người ra!" Nó kéo tay áo tôi lên, để lộ những vết sẹo mà thân thể này đã chịu đựng.

"Con gái ruột không biết xót xa mà lại đem cái thứ con hoang dã bên ngoài về mà nâng niu như báu vật! Diêu Trà Trà nó rơi hai giọt nước mắt đã thành tủi thân, còn con gái các người trên người đầy vết thương thì là đáng đời sao?"

"Nghiệp chướng! Đồ hồ đồ! Lòng dạ các người lệch đến tận nách rồi! Ngay cả một con ch.ó còn biết bảo vệ con, các người một góc cũng không bằng!"

"Chuyện này tôi đã định rồi, Miên Miên mới là thiên kim duy nhất của nhà họ Diêu! Tối nay Diêu Trà Trà phải cút ra ngoài!"

Diêu phu nhân nghe ông nội muốn đuổi Trà Trà đi, cũng rơi nước mắt: "Bố ơi, bố thật sự muốn tuyệt tình như vậy sao? Con không thể bỏ Trà Trà được!"

"Được thôi!" Ông nội cười.

"Vậy thì các người cùng nhau dọn ra ngoài đi, đây là nhà họ Diêu, tôi còn chưa c.h.ế.t thì cũng đừng hòng làm chủ!"

Tôi hài lòng nhìn con trai.

Tuy nó không thông minh nhưng lại rất hiếu thảo.

Khả năng diễn đạt của con trai tôi không có văn hóa như bố nó nhưng rất trực tiếp.

Tối hôm đó, ông nội đã chụp một tấm ảnh chụp chung của chúng tôi, rồi chính thức công bố trên vòng bạn bè.

"Cháu gái ruột duy nhất của tôi! Diêu Miên Miên!"

Khu vực bình luận toàn là tin nhắn của các đối tác kinh doanh.

[Ông xem, con bé đẹp chưa kìa!] 

[Tất nhiên rồi, đây là mẹ tôi, người mẹ đẹp nhất thế gian.] 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nhìn thằng con trai tóc đã bạc trắng với ánh mắt hiền từ, trong lòng khẽ nhói lên.

Chồng và con trai tôi, cả hai đều không phải những người đàn ông quá thông minh nhưng trước đây chúng tôi đã rất hạnh phúc.

Trong tháng cữ, chân tôi là chồng tôi rửa, m.ô.n.g con trai cũng là anh ấy rửa.

Đêm đó, ông nội kéo tôi nói chuyện phiếm suốt cả đêm.

Chú mèo cam mũm mĩm cũng chăm chú lắng nghe những lời lảm nhảm của chúng tôi.

Trên khuôn mặt mèo còn mang theo một tia hoài niệm và xót xa không thuộc về loài mèo.

Bên kia, Diêu Trà Trà trốn trong căn nhà thuê, đang khóc không thành tiếng.

Linlin

Diêu Lăng Vân và Diêu phu nhân sốt ruột dỗ dành bên cạnh: "Chắc chắn là bố hồ đồ rồi. Con cũng gọi ông ấy là ông nội mười tám năm rồi, sao ông ấy có thể nhẫn tâm như vậy?"

"Con nha đầu nhà quê đó đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho ông ấy mà lại được ông ấy coi trọng đến thế?"

Diêu phu nhân lộ vẻ mặt bất mãn: "Ban đầu mẹ còn thấy Miên Miên đáng thương, giờ xem ra là được nuôi dưỡng kiểu nhà giàu. Hung hăng như thế, không thể nhường nhịn Trà Trà. Quả nhiên không phải tự mình nuôi lớn thì không thể thân thiết được."

Diêu Lăng Vân còn ôm lấy Diêu Trà Trà an ủi: "Yên tâm! Giữa chúng ta mới là tình cảm gia đình. Bố đảm bảo với con, trong lòng bố chỉ có một mình con là con gái thôi.

Vài ngày nữa là tiệc sinh nhật của ông nội con, thư ký riêng đã lén nói với bố rằng tập đoàn sẽ chính thức chuyển giao cho bố quản lý.

Đợi bố nắm quyền, bố tuyệt đối sẽ không để Trà Trà phải chịu ấm ức!"

Diêu Lăng Vân cam đoan chắc nịch.

Diêu phu nhân cũng dỗ dành thiên kim giả: "Không phải con muốn vào giới giải trí sao? Trong tiệc sinh nhật sẽ có đạo diễn quốc dân Lý Hoa đến! Lát nữa sẽ để bố con nói chuyện với ông ấy! Sắp xếp cho con những tài nguyên tốt nhất, để con làm nữ chính."

Cuối cùng Diêu Trà Trà cũng nín khóc mỉm cười.

"Bố còn chuẩn bị cho con một chiếc váy dạ hội cao cấp của nhà thiết kế nổi tiếng. Đảm bảo sẽ khiến con tỏa sáng trong tiệc sinh nhật của ông nội."

"Con biết ngay bố mẹ đối xử với con tốt nhất mà. Nhưng con không còn là thiên kim của nhà họ Diêu nữa, liệu con có thể đến dự tiệc không?"

"Đứa ngốc này. Bố mẹ sẽ cho cả thế giới biết, con mới là cục cưng của chúng ta."