Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình minh buông nhẹ. 

Sương mỏng giăng ngoài cửa sổ, khiến khung cảnh bên kia lớp kính trở nên mờ ảo như chốn bồng lai hư thực.

Thẩm Lịch Sơ nằm yên, tựa như một con búp bê tinh xảo được cẩn thận chế tác. 

Cô bé đang bị Bùi Vũ ôm chặt từ phía sau, cánh tay nhỏ của cậu gắt gao quấn quanh eo cô như thể sợ chỉ cần buông ra… người kia sẽ biến mất.

Nhưng Thẩm Lịch Sơ chẳng hề để ý. 

Cô chỉ nghiêng đầu, đôi mắt đen láy long lanh đầy tò mò, chăm chú nhìn người đàn ông đang ngồi xổm trước sofa - ông Bùi.

Nhà họ Bùi - một trong những đại gia tộc quyền lực nhất thủ đô. 

Chỉ trong một đêm, hệ thống của họ đã tra ra rõ ràng lai lịch của cô bé.

Thẩm Lịch Sơ, 6 tuổi. 

Được đưa đến căn biệt thự bỏ hoang này từ năm lên bốn. 

Không hẳn là trẻ mồ côi. Cũng không có hồ sơ chính thức nhận nuôi.

Ông Bùi ngờ rằng cô là con riêng của một gia đình nào đó giàu có nhưng không danh chính ngôn thuận, nên bị bí mật đưa đi "giấu". 

Ở thủ đô, những đứa trẻ như Thẩm Lịch Sơ… không hiếm.

Thế nhưng— 

Ánh mắt ông Bùi chợt trầm xuống. “Anh ấy thực sự chỉ đi lạc thôi sao?”

Giọng Thẩm Lịch Sơ nhẹ nhàng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ nặng nề.

Ông Bùi khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa nhưng đượm vẻ mệt mỏi:

“Tâm trí của nó… bị tổn thương rất nặng. Trước giờ vẫn luôn điều trị ở nước ngoài. Hôm qua mới về nước, vậy mà đã lén lút rời khỏi nơi ở, khiến chúng tôi tìm kiếm suốt từ đó đến giờ.”

Thẩm Lịch Sơ chớp mắt, đôi lông mi dài khẽ động.  

Ông Bùi dịu giọng nói tiếp, ánh mắt nhìn cô bé pha chút dịu dàng hiếm thấy:

“Cháu đã giúp bác một việc vô cùng lớn.” 

Ông mỉm cười, nụ cười chân thành, như người lớn đang nói chuyện với một người ngang hàng, không phải một đứa trẻ.

“Để cảm ơn cháu, bác có thể đáp ứng bất cứ điều ước nào của cháu, chỉ cần cháu nói ra.”

Thẩm Lịch Sơ ngẩng đầu, đôi mắt đen lay láy dõi theo ông, như thể đang suy nghĩ thật nghiêm túc. Nhưng cô còn quá nhỏ để hiểu rằng, lời hứa ấy, phát ra từ miệng gia chủ nhà họ Bùi, mang theo sức nặng hơn cả tiền bạc hay quyền lực.  

Sau lưng cô, Bùi Vũ - người đã giữ chặt lấy Thẩm Lịch Sơ suốt đêm, không chợp mắt dù chỉ một khắc, giờ đã gục đầu lên vai cô bé, thiếp đi trong yên lặng.

Ông Bùi nhìn con trai đang thiếp đi trên vai Thẩm Lịch Sơ, đôi mày cau lại đầy lo lắng.

Dù không nói ra, nhưng ông thừa hiểu, Bùi Vũ không thể ở lại đây lâu hơn. Cậu bé cần được đưa về kiểm tra toàn diện, từ thân thể đến tinh thần. Càng chậm trễ, càng nguy hiểm.

Ông xoay người, ánh mắt ôn hòa nhìn cô bé trước mặt:

“Nếu bây giờ cháu chưa nghĩ ra điều mình muốn, thì bất cứ lúc nào nhớ ra, cứ tìm bác.”

Không ngờ, Thẩm Lịch Sơ đột ngột lên tiếng, giọng gấp gáp:

“Cháu nghĩ ra rồi ạ!”  

Ông Bùi hơi sững người, nhưng gật đầu, giữ vẻ điềm tĩnh:

“Vậy thì cứ nói đi.”

Trong thâm tâm, ông đã đoán trước. Một đứa trẻ chỉ mới sáu tuổi, thứ cô bé muốn chẳng qua là một món đồ chơi, một bữa ăn ngon, hay cùng lắm là một đôi giày mới. Nếu thông minh hơn một chút, cô bé có thể xin một cuộc sống khác tốt hơn, và ông hoàn toàn sẵn lòng.

Thế nhưng…

Thẩm Lịch Sơ mím môi, gương mặt bầu bĩnh thoáng hiện vẻ căng thẳng. Đôi mắt đen láy đầy lo lắng, từng lời thốt ra nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

“Anh ấy rất ngoan. Bệnh… chắc chắn sẽ khỏi.” 

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông Bùi, giọng run nhẹ: 

“Vì vậy… bác đừng dễ dàng bỏ rơi anh ấy được không ạ?”  

Khoảnh khắc ấy, ông Bùi thoáng ngẩn người.

Không phải vì câu nói quá táo bạo. 

Mà vì… nó lại được thốt ra từ một cô bé chỉ mới sáu tuổi, người thậm chí còn chưa từng được yêu thương đúng nghĩa, nhưng lại biết rõ thế nào là “bị bỏ rơi”.

Một đứa trẻ chưa từng có gì để mất, lại đang cố gắng giữ lấy điều gì đó thay người khác.

Ông Bùi nhìn vào ánh mắt trong veo ấy, lòng khẽ trầm xuống. 

Trầm mặc một lúc lâu, ông chỉ đáp nhẹ:

“Bác hứa.”  

Thẩm Lịch Sơ bật cười, để lộ đôi lúm đồng tiền nông nông, đôi mắt đẹp cong thành hình trăng khuyết.  

Khi thấy ông Bùi bế Bùi Vũ lên, trước lúc rời đi, ông hỏi liệu cô bé có muốn đi cùng không.  

Thẩm Lịch Sơ khẽ lắc đầu, ánh mắt chợt tối lại, không nói lý do từ chối mà chỉ lễ phép cảm ơn ông Bùi.  

Nhận thấy thân nhiệt Bùi Vũ có vấn đề, ông Bùi vội ôm con trai rảo bước đi.  

Thẩm Lịch Sơ lặng lẽ theo sau họ, chỉ dừng lại ở cổng sắt với ánh mắt lưu luyến và niềm khao khát khôn tả.  

Ba của anh ấy đã đến đón anh ấy về nhà rồi, thật tốt quá đi.  

Đợi đến khi đôi chân tê cóng vì lạnh, Thẩm Lịch Sơ mới quay trở vào trong nhà.  

Căn nhà trống vắng đến lạnh lẽo.  

Từ lâu, Thẩm Lịch Sơ đã quen sống một mình.

Không ai nhắc nhở, không ai gọi dậy, cũng chẳng ai dặn dò ăn uống. 

Cô bé tự mình đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, ăn vài chiếc bánh quy còn sót lại trong tủ, rồi lặng lẽ đến trường. 

Mọi thứ đều theo đúng trật tự, như một chiếc đồng hồ bé nhỏ tự vận hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô bé vẫn luôn tin rằng… có lẽ do mình chưa đủ ngoan. 

Có lẽ vì đã từng mè nheo, khóc nhè, hay đòi hỏi điều gì đó nên bố mẹ mới không cần mình nữa.

Chỉ cần ngoan hơn một chút. 

Chỉ cần trưởng thành hơn một chút. 

Một ngày nào đó… họ sẽ quay lại. 

Họ sẽ mở cánh cửa này, gọi tên cô, đưa cô trở về nhà…. ngôi nhà thật sự.

Thẩm Lịch Sơ cúi đầu, lặng lẽ nhai từng miếng bánh quy khô cứng.

Một giọt nước mắt bất chợt rơi xuống, không kịp lau đi, rơi thẳng vào ly sữa lạnh ngắt trên bàn.

Ăn xong, cô bé lặng lẽ mở cửa bước ra hiên nhà.

Chiếc áo khoác cũ rộng thùng thình không đủ chống lại cái lạnh đang len lỏi vào từng ngón tay, từng kẽ tóc.

Nhưng Thẩm Lịch Sơ đã quen rồi, quen với việc đợi. 

Đêm qua mưa tầm tã, hôm nay trời dường như còn lạnh hơn. Thẩm Lịch Sơ hít hà chiếc mũi đỏ ửng vì giá rét.  

Cô bé chờ đợi đến tận hai giờ chiều.  

Không có khái niệm chính xác về thời gian, Thẩm Lịch Sơ chỉ biết khi bụng đói sau bữa sáng là đến giờ ăn trưa.  

Vừa định quay người trở vào nhà, tự nhủ sẽ ăn vài chiếc bánh quy còn sót lại cho bữa trưa, thì một tiếng động mạnh vang lên từ ngoài cổng.

Một chiếc xe màu đen dừng phịch trước cánh cổng sắt hoen gỉ. 

Trái tim nhỏ bé của Thẩm Lịch Sơ bất chợt đập mạnh rồi bùng lên ánh sáng của một hy vọng mãnh liệt.

Không cần nghĩ ngợi, cô bé bật dậy, chạy vội ra phía cổng. 

Giọng nói non nớt suýt nữa đã bật thành tiếng:

“Mẹ ơi! Bố…!”

Nhưng ngay khoảnh khắc người đàn ông bước xuống xe, mọi lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Không phải mẹ!

Không phải bố!

Là ông Bùi!

Thẩm Lịch Sơ đứng sững giữa cơn gió đầu đông, hai bàn tay nắm chặt gấu áo, vành mắt đỏ hoe.

Ông Bùi bước đến, gương mặt ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt mang theo chút áy náy và mệt mỏi. 

Ông không đến để đưa cô đi, không đến để bù đắp, mà đến vì một việc khác.

Vì cần cô giúp một việc.

Thẩm Lịch Sơ nuốt nước mắt vào trong, cố giữ giọng thật lễ phép:

“Bác ơi… còn việc gì ạ?”

Ông Bùi khụy gối xuống ngang tầm mắt với Thẩm Lịch Sơ. Giọng ông không còn là mệnh lệnh của một người lớn, mà là một lời khẩn cầu dịu dàng:

“Cháu ơi, con trai bác... bệnh rất nặng, mà nhất quyết không chịu điều trị. Cháu có thể đến nhà bác, khuyên nó giúp bác được không?”

Chỉ vài giờ sau khi được đưa về, Bùi Vũ đã tỉnh lại, nhưng lập tức cự tuyệt mọi y tá, bác sĩ, thiết bị kiểm tra. Cậu bé kích động đến mức gần như không thể kiểm soát, ánh mắt hoảng loạn như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.  

Nếu Thẩm Lịch Sơ cũng không thể khiến cậu dịu lại, bác sĩ buộc phải gây mê cưỡng chế - việc mà ông Bùi không hề muốn lặp lại.

Thẩm Lịch Sơ đứng yên, không nói gì. Cô giáo mẫu giáo từng dạy: không được đi theo người lạ. 

Nhưng người đàn ông trước mặt cô… là bố của anh ấy.

Thấy cô bé còn do dự, ông Bùi hạ giọng dỗ dành:

“Con trai bác tên là Bùi Vũ. Mẹ nó là nhà nghiên cứu… vì công việc đặc biệt nên không thể ở bên.”

Ông ngừng một nhịp, giọng trầm xuống như đè nén điều gì đó:

“Bùi Vũ… bệnh rất nặng. Nếu không chữa kịp thời, mẹ nó… có thể sẽ không bao giờ còn được gặp lại con nữa.”  

Nghe đến đó, trái tim Thẩm Lịch Sơ thắt lại. Cô bé không do dự nữa: “Vâng ạ, mình đi ngay bác ơi!”

Ông Bùi bế Thẩm Lịch Sơ lên, nhanh chóng bước về phía chiếc xe đang đợi sẵn.  

Khoảng cách giữa hai nhà không gần, xe chạy mất gần mười phút, không hiểu sao hôm qua Bùi Vũ có thể tự tìm đến được.  

Xuống xe.  

Ông Bùi ôm Thẩm Lịch Sơ đi nhanh qua hành lang, dừng lại trước cánh cửa phòng hé mở.  

Đặt cô bé xuống đất, ông nhận được ánh mắt ngơ ngác của Thẩm Lịch Sơ.  

“Cháu tự mở cửa vào nhé?” - Ông Bùi hạ giọng dỗ dành.  

Thẩm Lịch Sơ gật đầu, hít sâu lấy can đảm, đưa bàn tay nhỏ xíu đẩy cánh cửa gỗ cao lớn.  

CweetCweet>

Cánh cửa lớn chậm rãi mở ra, để lộ một không gian mờ ảo.

Không có đèn chính. Rèm dày phủ kín khiến căn phòng chìm trong ánh sáng yếu ớt chỉ vừa đủ nhìn. Không khí ấm nhờ hệ thống sưởi, nhưng không xua được cảm giác u tịch đang tràn ngập nơi đây.

Ông Bùi nhanh chóng đảo mắt quanh phòng. Không thấy ai.

Nhưng Thẩm Lịch Sơ dường như biết rõ điều gì đó. 

Cô không nhìn quanh, không gọi tên. 

Chỉ lặng lẽ tiến thẳng về phía một góc phòng - nơi ánh sáng khó có thể chạm đến.

Nơi góc tối ấm áp nhờ hệ thống sưởi, đôi mắt sáng quắc của Bùi Vũ lấp ló sau đồ đạc, dán chặt vào từng cử động của cô bé.  

Cậu im lặng quan sát Thẩm Lịch Sơ tiến lại gần từng bước.  

Dừng trước mặt Bùi Vũ, Thẩm Lịch Sơ nghiêng đầu, nở nụ cười để lộ đôi lúm đồng tiền nông nông: “Anh đang chơi trốn tìm hả?”  

“Đợi khi nào khỏi bệnh, em sẽ chơi cùng anh nhé?”