Khi học cấp ba, tôi bị kẻ bắt nạt hủy dung.
Tôi mất một năm để ph ẫ u th u ật th ẩm m ỹ, biến mình thành mẫu người lý tưởng của thanh mai trúc mã cô ta.
Tốn hết tâm cơ, trăm phương ngàn kế quyến rũ.
Cuối cùng, thanh mai trúc mã của cô ta đã yêu tôi.
Cô ta đ e d ọa: "Anh ấy không phải người mày có thể quyến rũ, cút!"
Tôi khẽ nhếch môi, nhưng ý cười không chạm đáy mắt.
"Trò chơi, chỉ vừa mới bắt đầu."
01
Khi tôi tháo hết băng gạc quấn trên mặt ra, các y bác sĩ có mặt đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Tôi khẽ nhếch môi, lòng thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì đây cũng là vẻ đẹp không tì vết mà tôi đã phải lộ t da c ắt xương để có được.
Bác sĩ Hạ, bác sĩ chính của tôi, hỏi: "Để trả thù mà biến mình thành người khác, liệu có đáng không?"
Tôi cười rạng rỡ, không chút do dự:
"Đáng giá."
Địa ngục quá lạnh lẽo.
Nhất định phải có người xuống cùng tôi mới được.
02
Ba năm trước, tôi bị đu ổi học, khắp người chi chít những vết sẹo mới cũ chồng chéo.
Nghiêm trọng nhất là khuôn mặt bị d a o cứa nát.
Nhưng tôi không có tiề n điều trị, chỉ có thể băng bó đơn giản rồi bước vào xã hội.
Những lời chỉ trích như "đồ xấu xí", "ghê tởm" tôi hoàn toàn không để tâm.
Tôi chỉ muốn kiếm tiề n, tích cóp, rồi những lúc rảnh rỗi thì đến thư viện học, không bỏ sót một bài nào.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng.
Thế là đã ba năm trôi qua.
Sau khi được Đại học Milan nhận, tôi đã tìm đến Hạ Trí.
Đưa ra bản thiết kế mà tôi đã chuẩn bị từ rất lâu.
L ộ t da c ắ t xương.
Trọn một năm trời, để trở thành tôi của hiện tại, một người sở hữu vẻ đẹp hoàn mỹ.
Tất cả vì mục đích duy nhất, là để từ địa ngục bò ra ngoài một lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đòi n ợ những kẻ năm xưa.
Viện trưởng đã ép tôi q uỳ xuống.
Triệu Nhược, kẻ đã hủy hoại dung nhan tôi.
Triệu Minh, kẻ đã b ắ t n ạt và cô lập tôi.
Tôi sẽ không bỏ qua bất cứ ai.
03
Nửa tháng sau.
Trong buổi tranh cử của Hội học sinh Đại học Milan.
Lần đầu tiên tôi gặp Chủ tịch Hội học sinh lừng lẫy.
Người thừa kế Quý gia.
Quý Yến Lễ.
Anh ta cúi mắt nhìn tài liệu trên tay, ngón tay thon dài, khí chất cao quý và thanh lãnh tựa như tùng tuyết.
Tôi mỉm cười: "Chào Quý Chủ tịch."
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt khựng lại, giây tiếp theo đã dời đi một cách thản nhiên:
"Nhiều năm qua, chưa từng có tiền lệ học sinh đặc cách vào Hội học sinh, tại sao cô lại muốn tham gia?"
Câu hỏi này vô cùng sắc bén, nhưng tôi không hề hoảng hốt:
"Có lẽ là vì trường học phân chia giai cấp rõ ràng, họ lo lắng bị quá nhiều người chú ý, gây ra rắc rối không cần thiết, nhưng tôi không sợ, tôi không có gì để mất."
Nói rồi, tôi tự tin mỉm cười: "Thay vì trở thành một người biết học, tôi muốn trở thành một người khiến người khác phải học theo. Nếu tôi có thể gia nhập Hội học sinh, tôi sẽ trở thành tấm gương xuất sắc. Sau này, tôi tin rằng sẽ có nhiều học sinh đặc cách hơn nữa sẵn lòng gia nhập Hội học sinh."
Phong thái ung dung, logic chặt chẽ.
Không hề tự ti hay rụt rè vì thân phận học sinh đặc cách.
Quý Yến Lễ lộ vẻ hài lòng, ánh mắt ánh lên vài phần tán thưởng.
Tất cả những câu hỏi tiếp theo, tôi đều trả lời trôi chảy, hợp tình hợp lý.
Kết quả đương nhiên không nằm ngoài dự đoán, tôi đã vượt qua vòng phỏng vấn.
Khi tôi rời đi, anh ta đưa tay ra: "Thẩm Mạn, mong rằng sau này cô sẽ không làm tôi thất vọng."
Tôi nắm lấy tay anh ta, cười rạng rỡ, xinh đẹp không gì sánh bằng.
"Đương nhiên rồi."
Cơ thể anh ta cứng đờ, lực nắm tay siết chặt hơn một chút.
Nhưng tôi lại như không hề hay biết, nụ cười càng sâu.
Dù sao thì khuôn mặt này của tôi cũng được ph ẫ u th uậ t theo đúng mẫu người lý tưởng trong bản vẽ của anh ta, phục chế y hệt.
Làm sao anh ta có thể thực sự thờ ơ được chứ.