Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Chương 1: Hợp Đồng Kết Hôn Hay Hợp Đồng... Rước Nợ?

(Truyện: Cô Vợ Nghịch Ngợm – Tác giả: Mr.Bin)

“Tôi chỉ cần một người vợ danh nghĩa. Cô chỉ việc xuất hiện trong vài buổi tiệc, giữ im lặng và đừng gây chuyện.”

Lục Minh Thần ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua bản hợp đồng hôn nhân. Câu nói lạnh tanh, không tình cảm, không biểu cảm.

Lê Vân ngồi vắt chân lên ghế đối diện, tay cầm một que kẹo mút, mắt chớp chớp:

“Vậy nếu tôi gây chuyện thì sao? Anh sẽ... đuổi tôi khỏi biệt thự hả? Hay là... trừ lương?”

“Tôi sẽ ly hôn ngay lập tức.”

“Vui ghê!” Cô bật cười ha hả, rồi đột nhiên đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn: “Ký đi, tôi đồng ý! Nhưng anh nhớ kỹ – tôi không chỉ là vợ trên giấy tờ. Tôi sẽ... phá nát cái cuộc sống cứng nhắc nhàm chán của anh!”

Anh nhướn mày. Đây là... vợ hợp đồng hay kẻ phá hoại có tổ chức vậy?

Ba ngày sau, “vợ hợp đồng” chính thức chuyển vào biệt thự Lục gia.

Cô bước vào với một vali quần áo... màu hồng, một thùng kẹo và một con mèo lông xù tên là “Boss nhỏ”.

“Anh Lục, đây là con trai tôi. Nó ngủ với tôi. Nếu anh không thích... thì ra phòng khách ngủ nha.”

Lục Minh Thần: “...”

Từ ngày cô đến, biệt thự yên tĩnh bỗng trở thành... công viên giải trí.

Hôm thì cô trét kem lên bàn phím của anh, bảo rằng "muốn anh ngọt ngào hơn".

Hôm thì cô gắn giấy note “Hôn vợ trước khi ra khỏi nhà” lên gương phòng tắm.

Hôm khác, cô livestream dạy cách “thuần hóa tổng tài lạnh như đá” khiến dân mạng phát cuồng, còn thư ký của anh... suýt đột quỵ.

Nhưng anh vẫn không đuổi cô đi.

Không biết từ khi nào, mỗi khi về nhà, anh lại mong tiếng cười lanh lảnh ấy vang lên.

Mỗi đêm khuya, nhìn cô ôm mèo ngủ, tóc rối bời, anh lại cảm thấy... dễ chịu lạ thường.

Có lẽ, hợp đồng này không phải là cách anh rước lấy một người vợ... mà là rước lấy định mệnh của đời mình.

Chương 2: Vợ Người Ta Dễ Bảo, Vợ Tôi Thì... Nghịch Từ Sáng Đến Khuya

(Truyện: Cô Vợ Nghịch Ngợm – Tác giả: Mr.Bin)

Buổi sáng đầu tiên sau khi “vợ hợp đồng” chính thức dọn đến biệt thự, Lục Minh Thần xuống nhà với bộ đồ vest hoàn hảo, tóc tai chỉn chu, khí chất lạnh lùng ngời ngời.

Anh đang định bước vào bàn ăn thì… khựng lại.

Trên bàn là một đĩa trứng chiên hình... trái tim, kèm theo một ly sữa đậu nành màu hồng, có cắm ống hút hình… con vịt.

Và kế bên là một tờ giấy note ghi bằng mực đỏ chói:

"Chồng ăn sáng nhớ n&oacute;i ‘yêu vợ’ nha! Không n&oacute;i là nhịn đói luôn á >.<" – ký tên: Boss nhỏ và vợ đáng yêu.

Lục Minh Thần im lặng… ba giây. Sau đó anh quay người gọi:

“Lê Vân! Cô làm cái quái gì tr&ecirc;n bàn ăn vậy hả?”

Từ tr&ecirc;n lầu, Lê Vân ló đầu xuống, tóc rối bù và mặc… một bộ đồ ngủ hình gấu.

“Anh kh&ocirc;ng thấy đáng yêu &agrave;? Người ta dậy sớm làm đồ ăn sáng, muốn anh vui thôi mà~”

Anh bóp trán: “Tôi là tổng tài, kh&ocirc;ng phải học sinh mẫu giáo!”

“Thì anh cũng cần được yêu thương như mấy đứa nhỏ mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“...Cô ăn hết đi, t&ocirc;i đi làm.”

Nhưng anh chưa kịp quay lưng thì một cái gì đó mềm mềm đ&atilde; ôm ngang eo anh từ phía sau. Giọng cô thủ thỉ:

“Không ăn sáng là kh&ocirc;ng c&oacute; sức làm việc đ&acirc;u nha… Với lại, người ta làm lần đầu, anh ăn thử một miếng thôi, hm?”

Giọng điệu ngọt đến mức ong mật nghe xong cũng phải ghen.

Lục Minh Thần quay đầu, nh&igrave;n thấy gương mặt nhăn nhó như cún con của cô, cuối cùng… ngồi xuống.

“Chỉ một miếng.”

Và miếng trứng chiên đó mặn như… nước biển.

Lê Vân ngồi kế bên, tay chống cằm cười tít mắt:

“Ngon kh&ocirc;ng? Em đ&atilde; cho cả... muối hồng Himalaya và nước mắm mẹ gửi lên đấy.”

Lục Minh Thần gật nhẹ, nuốt xuống với vẻ mặt kh&ocirc;ng đổi sắc, nhưng trong lòng thì… sóng gió cuồn cuộn.

Anh kh&ocirc;ng biết là nên khen cô thật c&oacute; lòng, hay nên gọi cấp cứu vì vị giác m&igrave;nh sắp tê liệt.

Buổi tối.

Anh đang xử lý hợp đồng trong thư phòng thì cánh cửa bật mở.

Lê Vân bước v&agrave;o với chiếc chăn bông to sụ kéo lê dưới đất. Cô kh&ocirc;ng n&oacute;i kh&ocirc;ng rằng, chui ngay lên ghế sofa của anh, cuộn tròn lại như con sâu gấu bông.

“Cô làm gì đấy?”

“Chồng làm việc lâu quá, em nhớ.”

“...Tôi kh&ocirc;ng rảnh để chơi đùa.”

“Thì em ngồi im mà. Không n&oacute;i gì nữa.”

Cô n&oacute;i xong lại lén đưa mắt ngắm anh, mắt long lanh như sao.

Lục Minh Thần cố gắng tập trung v&agrave;o tài liệu, nhưng tiếng “hú hí” của cô cứ như c&oacute; phép thôi miên.

Một lúc sau, anh ngước lên.

Cô đang ngủ gục, má hơi đỏ, lông mi run run, môi hé ra… và một tay đang vô thức nắm lấy tay áo anh.

Trong khoảnh khắc đó, trái tim anh như bị ai đó gõ nhẹ.

Lần đầu tiên trong đời anh muốn… kết thúc công việc sớm, chỉ để nh&igrave;n ngắm một người đang ngủ bên m&igrave;nh.

Vài ngày sau, anh nhận được tin nhắn từ trợ lý:

“Thưa tổng tài, video livestream ‘Cách trị chồng lạnh’ đ&atilde; đạt 500k view. Boss c&oacute; cần xử lý kh&ocirc;ng ạ?”

Lục Minh Thần click v&agrave;o đường link.

Trên màn hình hiện ra hình ảnh vợ anh – tóc búi củ tỏi, mặc áo thun rộng và đeo tai mèo – đang chỉ v&agrave;o camera:

“Các chị em nhớ nhé! Nếu chồng m&igrave;nh lạnh lùng, hãy cắn v&agrave;o cổ áo vest của ảnh và n&oacute;i: ‘Chồng ơi, lạnh thì ôm em đi cho ấm!’ Đảm bảo chồng sẽ đứng hình!”

Lục Minh Thần: “...”

Anh tắt video. Một tay xoa xoa trán.

“Cô đúng là… giỏi khiến người khác phát điên.”

Nhưng anh kh&ocirc;ng biết… m&igrave;nh đang dần nghiện cái điên đó mất rồi.