Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô không muốn Lãnh Sâm phải chạy đi trong đêm, cũng mang theo tư tâm riêng của mình, cô không muốn họ tiếp xúc riêng với nhau.

“Thế còn mặt cháu…”

“Chú Lãnh, chú thổi thổi cho cháu là hết đau ngay.”

Đôi mắt trong veo của cô chớp chớp, ngẩng mặt lên.

Lãnh Sâm ngây người, lòng anh như bị thứ gì đó làm chấn động, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thế mà lại có chút muốn hôn cô.

Tô Thiển Thiển vẫn luôn ngẩng đầu đợi anh, cái chuyện thổi thổi này, anh từ trước đến nay chưa từng làm.

Vì chuyện này quá trẻ con.

Nhưng anh không thể cưỡng lại vẻ đáng yêu của cô, sau đó thân hình cao lớn bao trùm đến, dưới ánh đèn ấm áp, anh cúi đầu thổi vào mặt cô, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Thổi vài cái, Tô Thiển Thiển vui vẻ kêu lên, “Hi hi, chú Lãnh, cháu hết đau rồi!”

Má cô đỏ bừng, mắt long lanh, trông cực kỳ đáng yêu.

Bàn tay lớn của người đàn ông nhẹ nhàng xoa đầu cô.

“Sau này có ai bắt nạt cháu, cháu phải nói cho chú ngay lập tức, biết không?”

Khi đối mặt với Tô Thiển Thiển, anh luôn dịu dàng như vậy.

Dù sao ai bắt nạt cô gái của anh, thì đó là chuyện của anh.

“Cháu biết rồi ạ, chú Lãnh, lần sau gặp mặt chú nhớ đưa cháu theo nhé, để cháu tự mình xả giận một phen!”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cô cười nói, vẻ mặt đơn thuần.

Ẩn dưới vẻ đơn thuần ấy, cô có chút tâm cơ nhỏ muốn báo thù.

Hạ Chi Lan dám bắt nạt cô như vậy, cô đương nhiên sẽ báo thù lại, chỉ là cô không ngờ chú Lãnh lại quan tâm cô đến thế, không cần cô nói nhiều, chú Lãnh đã đứng về phía cô rồi.

Sự cưng chiều thiên vị này, cô thật sự rất thích!

“Ừ, chú sẽ đưa cháu đi.”

Không cần Tô Thiển Thiển nhắc nhở, anh cũng sẽ đưa cô đi, việc gặp Hạ Chi Lan chẳng qua là vì lời hứa năm xưa, không phải ý muốn của anh.

“Thiển Thiển, cháu đợi chú một chút.”

Lãnh Sâm nói xong, anh cầm điện thoại lên.

Sau khi một cuộc điện thoại vang lên, phía bên kia không phải Hạ Chi Lan nhấc máy, mà là quản lý của Hạ Chi Lan nghe thấy tiếng trước.

Người quản lý nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, thấy là Lãnh Sâm thì rất ngạc nhiên.

Lãnh Sâm chủ động liên lạc với Hạ Chi Lan, chứng tỏ Chi Lan nhà họ có hy vọng rồi!

“Chi Lan, Lãnh tiên sinh gọi cho cô đấy, mau nghe đi!”

Người quản lý cầm điện thoại hăm hở đi xuống lầu.

Dưới lầu, Hạ Chi Lan đang uống rượu vang đỏ sau bữa tối, cô ta vẫn còn suy nghĩ về cái tát hôm nay, cảm thấy đánh chưa sảng khoái.

Tô Thiển Thiển không phản công lại, ngược lại khiến cô ta thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Người quản lý gọi mấy tiếng Hạ Chi Lan vẫn không nghe thấy, cô ta chạy đến trước mặt, “Chi Lan, điện thoại của Lãnh tiên sinh!”

Hạ Chi Lan lúc này mới nghe thấy, hóa ra là Lãnh Sâm tìm cô ta, anh ta muốn hẹn cô ta sao?

Cô ta cầm lấy điện thoại rồi khựng lại, hôm nay cô ta vừa dạy dỗ Tô Thiển Thiển xong, điện thoại của Lãnh Sâm lại đến, không lẽ là Tô Thiển Thiển mách lẻo?

Nếu là vậy, cuộc điện thoại này cô ta có nên nghe hay không?

Tiếng điện thoại vẫn vang lên, dưới ánh mắt sốt ruột của người quản lý, Hạ Chi Lan vội vàng nhấc máy.

“A lô, cô Hạ.”

Giọng người đàn ông bên kia điện thoại rất lạnh, dường như không có chút cảm xúc nào.

Hạ Chi Lan lòng bất an, bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh, “Lãnh tiên sinh, anh tìm tôi có việc gì không?”

“Tối mai tám giờ nói chuyện đi.”

“Được, mai gặp.”

Cô ta dứt khoát đồng ý.

Từ giọng điệu của Lãnh Sâm, có lẽ anh ta không biết cô ta đã bắt nạt Tô Thiển Thiển, nhưng cuộc gặp mặt ngày mai cũng không phải chuyện tốt.

“Ừm.”

Người đàn ông lập tức muốn cúp điện thoại.

Hạ Chi Lan sốt ruột gọi giật lại, “Khoan đã, anh không còn gì muốn nói với tôi sao?”

Ở buổi tiệc có những người khác nên họ không tiện nói chuyện, nhưng cuộc điện thoại này thì có thể trò chuyện rồi chứ.

Chia tay lâu như vậy rồi, cho dù là người vô tình đến mấy, chẳng lẽ cũng không có một câu nào dành cho người yêu cũ sao?

Lãnh gia.

Điện thoại của Lãnh Sâm để loa ngoài, Tô Thiển Thiển ở bên cạnh nghe rất rõ.

Hạ Chi Lan sẽ không ngờ Tô Thiển Thiển lại ở ngay bên cạnh, vốn dĩ anh không vội vàng gặp mặt, nhưng sau chuyện này, anh muốn đẩy nhanh lịch trình vì Thiển Thiển.

Người đàn ông mặt không cảm xúc, không có tình cảm gì với Hạ Chi Lan.

Thêm vào việc cô ta bắt nạt người của anh, trong tình cảm của anh đối với cô ta chắc chắn có một chút phản cảm.

Tô Thiển Thiển nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo Lãnh Sâm, ám chỉ anh đừng cúp máy, cô muốn xem Hạ Chi Lan còn phản ứng gì nữa.

Điện thoại ngừng một lát, Hạ Chi Lan thấy không có phản hồi, cô ta hạ thấp giọng điệu.

“Tôi biết anh không muốn làm lành, nhưng chia tay lâu như vậy rồi, anh không hề nhớ đến tôi sao? Tôi…”

Hạ Chi Lan ngập ngừng, lời nói toát ra vẻ dịu dàng.

Từ khi về nước cô ta đã bày ra vẻ cao ngạo lạnh lùng, cố tình không đi tìm Lãnh Sâm, nhưng mọi chuyện đã đến mức này, bên cạnh Lãnh Sâm cũng xuất hiện những người phụ nữ khác, cô ta liền không thể giả vờ được nữa.

Nếu còn tiếp tục giả vờ, Lãnh Sâm sẽ bị người khác cướp mất!

Tô Thiển Thiển nghe xong cảm thấy rất buồn cười, Hạ Chi Lan muốn dùng tình cũ để níu kéo chú Lãnh sao?

May mà cô ở bên cạnh, không thể để cô ta thành công được.