Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây cô nóng lòng muốn thoát khỏi nhà họ Tư Đồ, trở về bên cạnh Lãnh Sâm.

Bây giờ cô không nghĩ vậy nữa, lòng đã rối bời.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tô Thiển Thiển lấy điện thoại ra xem, là cuộc gọi từ Lãnh Sâm.

Trong lòng cô run lên.

Nhìn thấy tên người gọi là ‘Chú Lãnh đáng yêu’.

Trước đây cô cố ý đặt tên như vậy, nhưng bây giờ lại thấy thật trớ trêu.

Tô Thiển Thiển trực tiếp cúp máy, cô nhìn tên ghi chú muốn đổi đi, nhưng ngón tay lại dừng lại.

Trong lòng cô, Lãnh Sâm đối với cô mà nói là rất quan trọng.

Nếu Lãnh Nhược San không phải là cháu gái của Lãnh Sâm, cô còn muốn cố gắng tranh giành một phen, nhưng người ta lại mang huyết mạch, cô còn có thể tranh giành thế nào đây?

Sự hụt hẫng vô tận tràn ngập trong lòng cô.

Xuống xe, Tô Thiển Thiển thất thần trở về nhà họ Tư Đồ.

Lúc này Tư Đồ Phong đã trở về.

Tư Đồ phu nhân và lão gia đều yên tâm, còn giục người giúp việc nấu thêm mấy món ngon.

May mà con trai họ bỏ nhà đi một ngày đã về rồi, nếu không họ sẽ thiệt thòi lớn, vì một Tô Thiển Thiển mà chọc giận con trai mình bỏ đi.

Tư Đồ Phong nhìn thấy Tô Thiển Thiển ở phòng khách.

Hôm nay cô mặc chiếc váy nhỏ tươi tắn, mái tóc đuôi ngựa thường ngày lại buông xõa, dường như trông thuận mắt hơn bình thường một chút.

Nhưng điều này vẫn không thể dập tắt hận ý của anh dành cho cô.

Chỉ thấy Tô Thiển Thiển không để ý đến họ, tự mình lên lầu.

Trạng thái của cô hôm nay hoàn toàn khác biệt so với hôm qua.

Tư Đồ Phong nghĩ rằng cô sẽ kiêu ngạo khinh thường anh, dù sao hôm qua cô đã thắng.

Thế nhưng, không ngờ cô lại đi ngang qua anh như thể không có ai.

--- Chương 23 ---

Cô ta không nhìn thấy anh ư???

Không đúng mà.

Với tính cách của cô ta, chắc chắn sẽ đến chọc tức anh!

Trên thực tế, Tô Thiển Thiển quả thực đã coi anh như người vô hình, hoàn toàn phớt lờ Tư Đồ Phong.

Tư Đồ Phong mím chặt môi.

Hành động của cô, so với kiêu ngạo còn hơn cả coi thường anh!

Tô Thiển Thiển cô ta lại không coi anh ra gì sao?

Với tâm trạng tức giận, Tư Đồ Phong không nói hai lời liền đi theo lên lầu.

Tô Thiển Thiển từng bước đi lên cầu thang, suy nghĩ hỗn loạn.

Chú Lãnh tại sao lại gọi điện cho cô?

Cô đột nhiên cảm thấy bất an.

Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, có lẽ chú Lãnh gọi điện là để nói với cô rằng, tháng sau đừng chuyển đến nhà họ Lãnh nữa, những lời trước đây đều là an ủi cô.

Vì sự tồn tại của Lãnh Nhược San, cô đã mất đi tự tin.

Còn về cuộc điện thoại đó, cô càng không muốn gọi lại.

Tô Thiển Thiển sắp đi tới phòng mình.

Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn bao trùm đến, nhanh chóng chắn trước mặt cô.

Cô không để ý, trực tiếp va vào lồng n.g.ự.c người đàn ông.

Đột nhiên, Tư Đồ Phong phát ra tiếng kêu trầm đục.

Lồng n.g.ự.c rắn chắc của anh bị cô va vào mà đau nhói.

Sau đó là Tô Thiển Thiển đối mặt với một gương mặt sắp nổi giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lông mày người đàn ông nhíu lại với nhau, đôi mắt đen sâu trừng cô.

Dường như một cơn bão sắp ập đến!

Quả nhiên!

“Tô Thiển Thiển, mày đ.â.m phải tao rồi! Mày cố ý đúng không?”

Tư Đồ Phong lớn tiếng quát cô.

Cứ như đang báo thù cho hôm qua vậy!

Tiếng quát này khiến tai cô ù đi.

Thế nhưng Tô Thiển Thiển hoàn toàn không phản kháng, chỉ nghe thấy câu tiếp theo, “Xin lỗi, tôi không nhìn thấy anh.”

Tư Đồ Phong: “…”

Tai anh không có vấn đề gì chứ?

Cô ta xin lỗi anh ư?

Tô Thiển Thiển từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ phục tùng anh, luôn chống đối anh, dù thân hình nhỏ bé không bằng anh, nhưng cô ta chưa từng ít lần đánh nhau với anh.

Thế mà hôm nay, cô ta lại xin lỗi ư?

Tư Đồ Phong chợt sững sờ.

Sau khi Tô Thiển Thiển xin lỗi, cô thất thần đi vào phòng.

Rầm!

Tiếng cửa phòng ngủ đóng lại.

Tư Đồ Phong mới hoàn hồn.

Đôi mắt đen sâu của anh hơi nheo lại.

Không sai.

Người vừa nãy chính là Tô Thiển Thiển.

Hôm nay cô ta uống nhầm thuốc rồi sao?

Lại làm điều cô ta sẽ không bao giờ làm!

Sự mềm mỏng đột ngột khiến Tư Đồ Phong nhất thời không biết phải làm sao.

Cơn giận của anh nhanh chóng tan biến, trong lòng bao trùm sự hoang mang và ngạc nhiên tột độ.

Mười năm nay, Tư Đồ Phong đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần cảnh Tô Thiển Thiển chịu thua anh, nhưng tuyệt nhiên không ngờ lại là thế này…

--- Chương 20 --- Ngôi sao lớn xuất hiện

Trong phòng ngủ không bật đèn.

Tô Thiển Thiển nằm bệt trên giường, chẳng có tâm trạng nào để suy nghĩ chuyện chuyển nhà.

Nếu có thể, cô không muốn chuyển đi nữa.

Lúc này, điện thoại lại một lần nữa vang lên.

Lãnh Sâm lại gọi tới.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tô Thiển Thiển nhìn lướt qua, do dự vài giây rồi nhanh chóng cúp máy.

Cứ như là cơn giận đột nhiên bùng lên vậy.

Cứ nghĩ đến cảnh Lãnh Nhược San quấn lấy Lãnh Sâm, mà Lãnh Sâm lại không từ chối cô ta, cô lại không vui.

Tô Thiển Thiển không hề gọi lại.

Mắt không thấy tâm không phiền.

Cô tiện tay ném điện thoại lên bàn.

Một bên khác, nhà họ Lãnh.

Điện thoại liên tục bị Tô Thiển Thiển cúp máy hai lần.

Ngón tay thon dài của Lãnh Sâm nắm chặt điện thoại.

Trên thế giới này, hiếm khi có ai dám cúp điện thoại của anh như vậy, lại còn là hai lần.

Nhưng cô ấy vô cớ cúp máy anh, lại không gửi một tin nhắn nào, lẽ nào là giận rồi?

Nhưng rõ ràng anh đâu có chọc giận Thiển Thiển.