Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu cả hai người họ đều ở đây, sẽ không phải là muốn trêu chọc anh ta đấy chứ, dù sao anh ta vẫn luôn bắt nạt Tô Thiển Thiển mà.

Tư Đồ Phong hoàn hồn, quả nhiên là cô ta giăng bẫy!

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tuy nhiên, Tô Thiển Thiển cũng kinh ngạc.

Cô tưởng tài xế đến, không ngờ người đến lại là Tư Đồ Phong.

Đây là lần đầu tiên anh ta hợp tác với cô như vậy, lẽ nào có mục đích gì sao?

Hai người nhìn nhau ngớ người, không khí nhất thời trở nên gượng gạo.

“Anh hai, cuối cùng anh cũng đến rồi!”

Tô Thiển Thiển vui vẻ chạy về phía anh ta.

Lại một tiếng "anh hai" nữa, gọi đến mức Tư Đồ Phong hoa mắt chóng mặt.

Đến khoảnh khắc tiếp theo, cô ôm lấy cánh tay anh ta.

“Tô Thiển Thiển mày…”

Đây là lần đầu tiên cô thân mật ôm lấy anh ta như vậy.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô nở nụ cười tươi như hoa, Tư Đồ Phong chỉ muốn đẩy cô ra, nhưng khi thấy vẻ ngọt ngào đáng yêu của cô, anh ta lại bối rối không biết phải làm sao.

Tô Thiển Thiển nở một nụ cười giả tạo.

May mắn thay, anh ta không làm cô mất mặt ngay tại chỗ, vậy cô cứ kiên trì thêm một lát nữa là được.

Khoảnh khắc này, cô ôm lấy Tư Đồ Phong trong mắt Lãnh Sâm thật vô cùng chướng mắt.

Tuổi tác của họ gần bằng nhau, dù muốn phát triển tình cảm cũng là hợp tình hợp lý, nhưng liệu tiến triển có quá nhanh không?

Ánh mắt người đàn ông vô thức trở nên lạnh lẽo.

Trong bãi đỗ xe, nhiệt độ dường như cũng đột ngột giảm xuống.

Tư Đồ Phong bị ánh mắt của anh làm cho sợ hãi, khí thế ngạo mạn ban đầu của anh ta giảm đi một nửa.

“Chào chú Lãnh ạ.”

Tư Đồ Phong lễ phép chào.

Trước mặt Lãnh Sâm, anh ta chỉ là một người nhỏ tuổi, dù có ngạo mạn đến mấy cũng phải nể mặt Lãnh Sâm vài phần.

“Chú Lãnh, chú thấy anh hai cháu đều đến đón cháu rồi, cho nên…”

Tô Thiển Thiển ngụ ý rằng Lãnh Sâm có thể lên xe rồi.

Với tính cách của Tư Đồ Phong, nếu diễn tiếp sẽ bị lộ tẩy mất!

Lệnh tiễn khách đã ban ra rồi, anh còn lý do gì để không đi nữa sao?

Môi mỏng của Lãnh Sâm mím chặt, ánh lạnh trong đôi mắt đen vẫn không biến mất, sau đó bàn tay to lớn đặt lên vai Tư Đồ Phong, “Thiển Thiển bị thương rồi, thay tôi chăm sóc con bé cho tốt.”

Lực đạo đó không giống như nhờ anh ta giúp, mà giống như một lời cảnh cáo.

Tư Đồ Phong căn bản không muốn chăm sóc Tô Thiển Thiển, nhưng vì uy nghiêm của Lãnh Sâm, anh ta chỉ có thể gật đầu.

“Biết rồi ạ, chú Lãnh.”

Sau đó Lãnh Sâm nhìn Tô Thiển Thiển, “Thiển Thiển, chú đi đây.”

“Vâng, chú Lãnh tạm biệt!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tô Thiển Thiển nóng lòng mong Lãnh Sâm rời đi, hoàn toàn không nhận ra sự quyến luyến trong mắt anh.

Ưu tiên hàng đầu của cô lúc này là không thể để Lãnh Sâm phát hiện ra lời nói dối của mình.

Người đàn ông quay người lại, lạnh lùng sải bước lên xe.

Hai người cháu đứng tại chỗ tiễn Lãnh Sâm.

Lãnh Sâm nhìn Tô Thiển Thiển và Tư Đồ Phong đứng cạnh nhau qua gương chiếu hậu, bàn tay cô vẫn siết chặt lấy cánh tay anh ta không buông, nhìn thấy cảnh này, anh liền nhíu mày.

Vì anh chưa làm rõ mối quan hệ của họ, tự tiện can thiệp vào chuyện của họ là quá vượt giới hạn.

Anh nới lỏng cái nhíu mày, tăng tốc lái xe rời đi.

Chiếc Maybach đen dần khuất xa, biểu cảm của hai người phía sau đã không còn giữ được nữa.

Lãnh Sâm vừa đi khỏi, Tô Thiển Thiển nhanh chóng buông Tư Đồ Phong ra.

--- 《Chú Hàng Xóm Cấm Dục Của Bé Cưng Lại Mềm Mại Ngọt Ngào》Chương 31 ---

Nếu không phải Lãnh Sâm có mặt ở đó, làm sao cô có thể làm ra chuyện ghê tởm như vậy, tay vừa khoác Tư Đồ Phong xong cô đã muốn đi rửa sạch ngay lập tức!

Tư Đồ Phong cảm nhận được cô rút tay về, trong phút chốc mặt anh ta đỏ bừng.

Thì ra anh ta để cô khoác tay mình nửa buổi, nếu là trước đây anh ta sẽ không ngoan ngoãn chiều theo, nhưng vừa rồi anh ta lại không từ chối cô.

“Tô Thiển Thiển mày đang làm gì đấy? Ai cho phép mày động vào tao?”

Tư Đồ Phong ra tay trước, lớn tiếng chất vấn cô.

Cô khoác tay anh ta đương nhiên là để diễn kịch, lẽ nào anh ta nghĩ cô rất vui vẻ sao?

“Mày nghĩ tao muốn chạm vào mày à? Không phí lời với mày nữa, tao muốn về công ty.”

Tô Thiển Thiển lười giải thích, nhanh chóng trở mặt.

Cô ta trở mặt nhanh hơn lật sách, cứ như là một người hoàn toàn khác so với trước đó.

Vừa giây trước còn gọi anh ta là anh hai, giây này đã như kẻ thù.

Tô Thiển Thiển vừa định quay người, Tư Đồ Phong dùng sức kéo chặt cô lại, “Mày muốn chạy à? Không có cửa đâu!”

“Buông ra, mày lại muốn làm gì?”

“Lên xe với tao!”

Tư Đồ Phong vừa kéo vừa lôi Tô Thiển Thiển lên xe.

Cô không chút sức lực chống cự, bị anh ta đẩy vào ghế phụ.

Tiếng đóng cửa xe vang lên nặng nề, chiếc Porsche khóa cửa lại.

“Tư Đồ Phong, mày muốn đưa tao đi đâu?”

Tô Thiển Thiển không mở được cửa xe, cô thắt dây an toàn.

“Mày không phải muốn tao đưa mày về công ty sao? Tao đưa mày đi!”

Tư Đồ Phong vênh váo nói.

Tô Thiển Thiển: “…”

Anh ta có lòng tốt đến vậy ư?

Chắc không phải chỉ nói lời hay ho ngoài miệng thôi chứ.

Tư Đồ Phong đưa cô lên xe có dụng ý của anh ta, anh ta sẽ không vô cớ đưa Tô Thiển Thiển về đâu.