Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Thiển Thiển mím môi không nói, một lúc sau cô hít hít mũi, "Lãnh chú, hôm nay cháu không muốn về nhà."
Lời cô vừa dứt, không khí dường như đông cứng lại.
Những ngón tay thon dài của Lãnh Sâm khẽ siết lại, gương mặt tuấn tú sững sờ.
Cô muốn về với anh sao?
Chỉ là tối nay thôi sao?
Tô Thiển Thiển không nghe thấy phản hồi, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốc nước mắt lên, "Lãnh chú, chú không chịu sao?"
Cô khóc như hoa lê dính hạt mưa, anh nhìn một cái liền mềm lòng.
Đừng nói là hôm nay, cô ở lại cũng không thành vấn đề, huống hồ anh vốn dĩ đã mong cô đến.
"Về với chú đi."
Giọng Lãnh Sâm rất nhẹ, mang theo vẻ dịu dàng nhàn nhạt.
Tô Thiển Thiển nở nụ cười, cô biết Lãnh chú nhất định sẽ đồng ý, nếu chú ấy không đồng ý thì tối nay cô thật sự sẽ không có nơi nào để về mất!
--- Chương 39 Anh ấy có mùi hương dễ chịu quá ---
Trong màn đêm đen kịt, cô không còn cảm thấy lạnh nữa.
Tô Thiển Thiển không kiềm chế được cảm xúc của mình, lại cho Lãnh Sâm một cái ôm thật chặt.
Vòng tay ấm áp của anh khiến cô không nỡ buông ra.
Tối nay cô muốn về Lãnh gia ở, không chỉ vì sự khiêu khích của Lãnh Nhược San, mà còn vì cô không muốn về thấy Tư Đồ Phong, nơi có thể giúp cô tránh xa phiền não, chính là nơi có Lãnh Sâm.
Lúc này Diệp Trạch từ trong khách sạn đuổi theo ra.
Bên ngoài khách sạn, cô gái bá đạo ôm chặt lấy Lãnh Sâm, thân hình nhỏ bé của cô vùi mình vào vòng tay Lãnh Sâm, như thể đang ôm món đồ chơi yêu thích, còn người đàn ông thì cưng chiều nhìn cô, như thể chiều theo ý cô.
Hành động của hai người họ như một đôi tình nhân trẻ.
Bước chân Diệp Trạch dừng lại.
Hôm nay cậu ấy đi cùng Lãnh tổng đến đây bàn chuyện làm ăn, giữa chừng Lãnh tổng đã rời đi, sau khi tìm kiếm thì cậu ấy thấy cảnh này, rồi lặng lẽ rút lui.
Họ đã ôm nhau thế này rồi, còn có thể tiến lên quấy rầy sao?
Chỉ có thể nói Lãnh tổng yêu thương hậu bối thật sâu sắc.
Lãnh gia.
Lãnh Sâm đưa Tô Thiển Thiển về, các quản gia và người làm đều cúi người.
Họ thấy Lãnh Sâm đưa người về đều kinh ngạc, nhị thiếu gia từ trước đến nay đều lạnh nhạt với người khác giới, cô gái có thể được anh đưa về nhà vào nửa đêm hẳn là rất được lòng người.
Chỉ thấy cô gái má ửng hồng, làn da trắng nõn mềm mại, dường như đã say, cô và Lãnh Sâm cùng bước vào, khoảng cách giữa hai người không xa, nhìn có vẻ quan hệ không tầm thường.
"Chào nhị thiếu gia."
Các quản gia và người làm gọi.
Lãnh Sâm quay đầu nhìn Tô Thiển Thiển, "Đây là cô Tô, sau này cô ấy cũng sẽ ở đây."
Sau này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nghe xong, họ đã hiểu.
Thì ra cô gái này có thể trở thành ứng cử viên hôn thê của nhị thiếu gia, người có thể sống trong Lãnh gia, hoặc là thiếu phu nhân hoặc là người thân, mà cô gái nhìn mong manh thanh tú, lại ở cái tuổi trẻ trung như vậy, chắc chắn là bạn gái rồi.
"Vâng, cô Tô."
Họ lại một lần nữa cúi người chào Tô Thiển Thiển.
Tô Thiển Thiển vừa bất ngờ vừa thấy được cưng chiều, lời giới thiệu của Lãnh chú rất bình thường, nhưng cô nghe xong thì đỏ mặt, ánh mắt của các quản gia và người làm nhìn cô có vẻ là lạ, như thể cô là nữ chủ nhân của Lãnh gia vậy.
Chẳng qua là cô nghĩ nhiều rồi, sau này cô sẽ ở Lãnh gia với tư cách là hậu bối, chứ không phải có quan hệ như thế với Lãnh chú.
--- Chương 46 ---
"Dọn dẹp phòng phụ một chút, rồi dẫn cô Tô qua đó."
Lãnh Sâm ra lệnh.
Tô Thiển Thiển lúc này mới nhớ ra, "Lãnh chú, cháu không mang quần áo."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô đến quá vội, trên đường không kịp mua.
"Cháu thích kiểu nào, để người làm đi mua cho cháu."
Tô Thiển Thiển nhìn một hàng người làm, thấy họ nửa đêm còn phải tất bật, "Lãnh chú, không cần phiền phức vậy đâu, chú có quần áo gì cháu mặc quần áo đó là được."
Cô cười đơn thuần rạng rỡ, trái tim Lãnh Sâm khẽ lay động.
Cô muốn mặc quần áo của anh sao?
Đồ đạc của anh rất ít khi bị người khác giới chạm vào, huống hồ là mặc chung một chiếc, Thiển Thiển muốn mặc quần áo của anh, cảm giác kỳ lạ trong lòng anh lại dâng lên.
"Lãnh chú, phòng chú ở đâu vậy?"
Tô Thiển Thiển hỏi một cách hồn nhiên.
Cô và Lãnh chú có mối quan hệ tốt như vậy, mặc một bộ quần áo chắc là chuyện nhỏ.
Lãnh Sâm đang chần chừ, người làm chủ động nói, "Cô Tô, tôi đưa cô qua đó ạ."
"Được, cảm ơn!"
Tô Thiển Thiển đi theo người làm lên lầu.
Những người làm khác thấy vậy, họ càng thêm chắc chắn Tô Thiển Thiển chính là bạn gái của Lãnh Sâm, nếu không nhị thiếu gia sẽ không nửa đêm đưa một cô gái về nhà.
Giờ thì tâm nguyện của Lãnh lão gia có thể thành hiện thực rồi, nhị thiếu gia của họ cuối cùng cũng đã ổn định.
Trên lầu, căn phòng tràn ngập hương bạc hà và gỗ đàn hương thoang thoảng.
Tô Thiển Thiển bước vào đã thấy chiếc giường lớn rộng rãi, giá sách, và một phòng thay đồ rộng thênh thang, bố cục kiểu Âu đơn giản.
Trong phòng tràn ngập mùi hương dễ chịu, rất giống mùi hương trên người Lãnh chú.
Sau khi người làm lui xuống, Lãnh Sâm xuất hiện bên cửa.
Tô Thiển Thiển tò mò quan sát căn phòng, mọi thứ liên quan đến Lãnh chú cô đều rất hứng thú, bất kể là sách trên giá hay đồ trang trí trong phòng.
Thì ra phòng của Lãnh chú là như thế này.
Tô Thiển Thiển đang cảm thán, tiếng bước chân của người đàn ông tiến lại gần.