Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì trưởng phòng đã đồng ý giữ cô lại, cô càng phải tìm cách phỏng vấn cho được, có điều ngưỡng cửa để phỏng vấn Hạ Chi Lan cực kỳ cao, đừng nói là phóng viên nổi tiếng trong ngành, cô một thực tập sinh nhỏ bé thì càng khó khăn gấp bội.
Tô Thiển Thiển nhìn chằm chằm vào ảnh Hạ Chi Lan trên màn hình, người phụ nữ xinh đẹp kiêu ngạo, vừa nhìn đã biết là kiểu người khó đối phó.
Cô thoáng chốc lo lắng, rốt cuộc thì làm thế nào mới có thể phỏng vấn được Hạ Chi Lan đây?
Chương 43: Gã đàn ông hoang dã nào
Tập đoàn Lãnh thị.
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế dài màu đen, những ngón tay thon dài kéo ngăn kéo ra.
Anh chuẩn bị lấy tài liệu, một tấm ảnh cũ kỹ bất ngờ rơi ra.
Trong ảnh, người phụ nữ dịu dàng thanh tĩnh, ngũ quan mềm mại tinh xảo, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, đứng trong bữa tiệc mà cứ như thời gian đã ngưng đọng.
Đôi mắt đen của anh khẽ run lên.
Ký ức xưa cũ dần hiện về, khiến anh không khỏi thất thần.
Tấm ảnh dưới đất đã ngả vàng, nhưng vẫn không che giấu được vẻ đẹp của người phụ nữ, khí chất đoan trang toát ra từ cô là độc nhất vô nhị, khiến người ta lưu luyến không muốn rời.
Lúc này, Diệp Trạch bước vào văn phòng.
Cậu ta đã gọi mấy tiếng bên ngoài nhưng không nhận được hồi đáp, nên tự ý xông vào.
Sự chú ý của Lãnh Sâm vẫn dán vào tấm ảnh, Diệp Trạch theo ánh mắt nhìn sang, cậu ta cũng nhìn thấy.
Tuy nhiên, tấm ảnh cũ kỹ này lẽ ra không nên xuất hiện ở đây, có lẽ là khi dọn dẹp anh ta đã quên cất đi.
Người phụ nữ trong ảnh là mẹ của Tô Thiển Thiển, là bạn cũ của Lãnh tổng, mà Lãnh tổng dành cho cô ấy tình cảm không hề tầm thường, Mạt Lan lớn hơn anh mấy tuổi, năm đó Mạt Lan là một tiểu thư danh giá, vừa xuất hiện đã khiến mọi người kinh ngạc, không biết đã khiến bao nhiêu công tử si mê, Lãnh tổng dù không theo đuổi nhưng cũng đã động lòng.
Tình cảm này dường như đã được anh giữ trong lòng rất lâu, dù cuối cùng Mạt Lan sinh con ngoài giá thú, thậm chí còn không biết cha đứa bé là ai, nhưng anh vẫn sẵn lòng giúp cô chăm sóc con gái.
Nghĩ lại, tình cảm của Lãnh tổng dành cho Mạt Lan chắc hẳn rất sâu sắc.
Người phụ nữ đã qua đời nhiều năm, nay nhìn lại tấm ảnh này, e là sẽ khiến Lãnh tổng xúc cảnh sinh tình.
“Lãnh tổng, tôi giúp ngài cất đồ ạ.”
Diệp Trạch bước tới, cúi người nhặt lên.
Sau khi tấm ảnh được cất đi, những suy tư trong mắt Lãnh Sâm trở nên bình lặng.
Diệp Trạch bẩm báo: “Lãnh tổng, nửa tiếng nữa có một cuộc họp.”
“Ừ.”
Lãnh Sâm lại trở nên thờ ơ, như thể tình cảm vừa rồi chưa từng tồn tại.
Thế nhưng sau khi về nước, anh càng tiếp xúc với Tô Thiển Thiển, càng dễ nghĩ đến Mạt Lan.
Anh nhíu chặt mày.
Có lẽ, đã đến lúc nên quên cô ấy rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng thứ tình cảm đã bị kìm nén bao năm trong lòng, anh thật sự có thể buông bỏ được không?
…
Buổi tối, bữa cơm nhà họ Tư Đồ thịnh soạn hơn bình thường.
Tư Đồ Phong tâm trạng rất tốt, đặc biệt bảo người làm thêm món, hôm nay là ngày sảng khoái nhất của cậu ta trong khoảng thời gian này.
Tối qua Tô Thiển Thiển không về, cậu ta biết mưu kế của mình đã thành công, hầu như không tốn chút sức lực nào đã chỉnh đốn được Tô Thiển Thiển, đủ để cậu ta hả hê một trận.
Tối nay cậu ta nhất định sẽ thấy Tô Thiển Thiển thất bại mà quay về, cô ấy qua đêm với Vương tổng, nghĩ thôi đã thấy nhục nhã cho cô ấy rồi!
Lãnh Sâm và Vương tổng một trời một vực, Tô Thiển Thiển bị loại đàn ông đó vấy bẩn, chắc là sẽ không mặt mũi nào mà quay về nhỉ?
Ngay lúc Tư Đồ Phong đang hả hê, Tô Thiển Thiển đã thay giày trở về, cô thản nhiên đi vào bếp, lấy một chai nước ngọt trong tủ lạnh ra uống mấy ngụm.
Tư Đồ Phong lợi dụng lúc cô không để ý mà xuất hiện, lén lút đánh giá cô từ phía sau.
Trên người cô vẫn mặc quần áo hôm qua, hơn nữa lại không về nhà, chắc chắn là đã qua đêm với Vương tổng rồi.
“Tô Thiển Thiển, mày còn mặt mũi vác về đây à?”
Một giọng điệu mỉa mai không hề đau đớn vang lên.
Cô đặt chai nước xuống, quay đầu nhìn thấy vẻ hống hách của người đàn ông.
“Tao sao lại không có mặt mũi?”
“Tối qua mày không về cả đêm, mày còn dám nói sao?”
Tư Đồ Phong quen thói kẻ ác tố trước, muốn vu vạ cho cô.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Rõ ràng cậu ta biết hành tung của Tô Thiển Thiển tối qua, thậm chí còn dặn dò Vương tổng, bây giờ dựng lên màn kịch này, chỉ là muốn trào phúng Tô Thiển Thiển không biết xấu hổ.
Tô Thiển Thiển không cảm xúc nhìn chằm chằm cậu ta.
Tối qua cô không về thì đã sao, cô vốn dĩ không phải người nhà họ Tư Đồ, dựa vào đâu mà chuyện gì cũng phải báo cáo với họ?
Huống hồ họ coi cô như công cụ, Tư Đồ Phong đoán chừng không phải là định quan tâm cô, mà là định chế nhạo cô thì đúng hơn.
Tô Thiển Thiển hiểu rõ ý đồ của Tư Đồ Phong: “Tao không về, người đáng lẽ phải vui nhất chẳng phải là mày sao?”
Thằng nhóc thối đó không ưa cô, cô không về thì nhà họ Tư Đồ còn được yên tĩnh hơn.
Cậu ta vui ư?
Tư Đồ Phong dường như bị cô nhìn thấu, thế mà lại có chút chột dạ.
Nhưng bây giờ không phải lúc cậu ta hoảng loạn, Tư Đồ Phong nheo mắt, đột nhiên bước về phía cô.
“Tô Thiển Thiển, tối qua mày đã qua đêm với thằng đàn ông hoang dã nào?”
Lại thêm một kẻ chất vấn cô.
--- Chương 51 ---