Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng, Hứa Nhã ngẩng đầu nhìn lên, Lãnh Sâm thế mà lại đang đi về phía họ.

Anh như thiên thần giáng trần, chỉ cần một ánh mắt chạm nhau, đã chiếu sáng cả thế giới của cô ta.

Xem ra, Lãnh Sâm đến để anh hùng cứu mỹ nhân rồi!

Hứa Nhã cố tình giữ dáng vẻ mềm yếu, chờ anh đưa cô ta đi.

Nhưng Tô Thiển Thiển lại vướng víu đứng chắn trước mặt cô ta, thậm chí còn chắn cả tầm nhìn của Lãnh Sâm đối với cô ta.

Cô ta sốt ruột nhìn Tô Thiển Thiển, trong mắt tràn đầy hy vọng cô ấy rời đi.

Tô Thiển Thiển thấy cô ấy chớp mắt mấy cái, cô liền hiểu ý gật đầu.

Cô ấy không muốn mình rời đi nhỉ, là bạn học, họ cũng coi như bạn bè, cô nhất định sẽ không đi đâu!

Tô Thiển Thiển trao ánh mắt kiên định.

Hứa Nhã thật sự cạn lời.

Không đi thì thôi, cô ta có đủ mọi cách để thu hút Lãnh Sâm!

Không khí tại hiện trường bỗng chốc im lặng, một đôi giày da đen bóng dừng lại, theo sau là đôi chân dài của người đàn ông.

Mọi người đều kinh ngạc, Lãnh Sâm thế mà lại dừng bước vì chuyện này.

Sau khi xung quanh yên tĩnh lại, Tô Thiển Thiển có chút khó hiểu, tại sao đột nhiên lại không có động tĩnh gì nữa?

“Lãnh tiên sinh, cuối cùng thì anh cũng đến rồi.”

Hạ Chi Lan mang theo giọng điệu oán giận, khe khẽ vang lên.

Anh ta nói hẹn ngày khác liên lạc, bây giờ nghĩ lại là đang cho cô ta leo cây. Giờ lại bắt cô ta chủ động đến gặp anh ta, anh ta kiêu căng quá rồi đấy.

“Ai đang gây chuyện?”

Người đàn ông lạnh lùng mở miệng, giọng nói trầm thấp đầy từ tính.

Tô Thiển Thiển đột ngột quay đầu lại, hóa ra là chú Lãnh đã đến.

Cô không ngờ lại gặp chú Lãnh trong tình huống này, ngay khi cô nhìn về phía Lãnh Sâm, người đàn ông theo bản năng tránh ánh mắt của cô, như thể cố ý không nhìn cô.

Tô Thiển Thiển: “…”

Chú Lãnh vẫn còn giận sao?

Nhưng bây giờ cô phải giúp bạn, vì vậy giải thích, “Chú Lãnh, thực ra là…”

“Mọi người đừng cãi nhau vì cháu nữa, chuyện này không liên quan đến cô Hạ đâu ạ, là cháu không cẩn thận làm đổ rượu vang lên váy.”

Hứa Nhã thấy vậy, vội vàng cướp lời.

Lúc này cô ta không thể hiện mình thì còn lúc nào nữa?

Hào quang đều bị hai người kia cướp mất rồi, bây giờ cô ta phải cố gắng để lại ấn tượng tốt với Lãnh Sâm.

Hạ Chi Lan đoán trước được cô ta sẽ nói vậy, đã thế rồi thì cứ thuận theo ý cô ta vậy.

“Lãnh tiên sinh, anh nghe thấy rồi đấy, ở đây không có ai gây chuyện cả.”

Hứa Nhã: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hạ Chi Lan cứ như không có chuyện gì, thuận nước đẩy thuyền xuống đài. Vậy thì phải xem thái độ của Lãnh Sâm rồi, anh ta nhất định phải thiên vị cô ta mới được!

Người phụ nữ tủi thân cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt, đôi mắt ngấn lệ long lanh, yếu ớt cụp mi xuống, để những giọt lệ tuôn rơi.

Hứa Nhã vừa nặn ra được mấy giọt nước mắt, người đàn ông khẽ gật đầu, “Không có chuyện gì thì giải tán đi.”

Rõ ràng, Lãnh Sâm không hề xao động, không để chuyện họ gây rối vào mắt.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Anh đến đây chỉ là để giúp Tô Thiển Thiển thoát khỏi rắc rối.

“Ai nói thế?”

Một giọng phản bác lập tức vang lên.

Hứa Nhã có thể bị người khác bắt nạt, nhưng không có nghĩa là không ai giúp cô ấy.

Tô Thiển Thiển cố chấp nhìn chằm chằm Hạ Chi Lan, cô không chịu để mọi chuyện lắng xuống, cũng quên luôn chuyện lần trước Hạ Chi Lan đã hợp tác với cô trong buổi phỏng vấn.

Hạ Chi Lan thấy cô cố tình gây rối, dùng giọng điệu của bậc bề trên nói, “Thiển Thiển, cháu không hiểu chuyện chú không trách cháu, chú và chú ấy có chuyện cần nói, cháu ra chỗ khác đợi đi.”

Chú?

Hứa Nhã đã hiểu ra, hóa ra Tô Thiển Thiển là người thân của Lãnh Sâm, nên cô ấy mới có thể tham gia tiệc kỷ niệm?

Không phải chứ, cô ta lại không hề nhận ra Tô Thiển Thiển có lai lịch lớn như vậy sao?

Tô Thiển Thiển lúc này cắn chặt môi.

Bảo cô ra chỗ khác đứng chơi sao?

Cô không phải là người cam chịu, tuy Hạ Chi Lan không giới thiệu mình là bạn gái cũ, nhưng chuyện họ từng hẹn hò thì cô biết rõ. Địa vị của Hạ Chi Lan quả thật cao hơn cô.

Tô Thiển Thiển lòng không cam tình không nguyện, bảo cô đi là không thể nào, cảm xúc của cô đã dâng lên rồi.

Cô cố tình không đi thì làm sao nào!

Cứ coi như đây là xả cục tức cho chính mình, cô muốn tiếp tục đối đầu với Hạ Chi Lan.

“Cô Hạ, cô có chuyện gì cần nói với chú Lãnh, không thể nói ở đây sao?”

Họ đã chia tay rồi, chẳng lẽ hai người vẫn còn vướng bận gì sao?

“Đương nhiên là nói chuyện người lớn rồi, ở đây không tiện.”

Hạ Chi Lan không hề né tránh nhìn Tô Thiển Thiển, ánh mắt khinh thường cô hơn vài phần.

Cô ta lấy lòng Tô Thiển Thiển là để gặp Lãnh Sâm, bây giờ cô ta đã tự mình gặp được rồi, Tô Thiển Thiển không còn giá trị lợi dụng nữa, cô ta không cần phải tỏ thái độ tốt với cô ấy.

Tô Thiển Thiển khẽ cười một tiếng.

Cô còn chưa được ở riêng với chú Lãnh, Hạ Chi Lan cái người bạn gái cũ này cũng đừng hòng!

“Chuyện người lớn? Cháu có thể nghe không?”

Cô đơn thuần chớp mắt, như một đứa trẻ tò mò.

Sắc mặt Hạ Chi Lan hơi đỏ lên vì tức giận.

Cô ta không hiểu tiếng người sao?

Đã nói rõ ràng như vậy rồi, cô ta và Lãnh Sâm muốn nói chuyện trai gái, Tô Thiển Thiển là một người nhỏ tuổi lại xen vào thì ra thể thống gì?

“Chú Lãnh, cháu có thể đi cùng chú và cô ấy không ạ?”