Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ta từng nghĩ rằng đợi đến khi kết hôn, Lãnh Sâm mới bằng lòng quan hệ với cô ta, có lẽ trước hôn nhân anh luôn giữ khoảng cách với phụ nữ.

Bây giờ nhìn thấy họ như vậy, cô ta mới nhận ra Lãnh Sâm có phản ứng với người khác giới, nhưng trớ trêu thay lại không phải với cô ta, mà là với một hậu bối còn trẻ tuổi!

Ánh mắt ghen tị trong mắt Hạ Chi Lan dường như muốn bùng cháy.

“Lãnh tiên sinh, anh quên cuộc hẹn lần trước với tôi rồi sao? Thả tôi leo cây không giống phong cách của anh đâu.”

Cô ta không thể nhìn thêm được nữa, lạnh lùng cắt ngang lời họ.

Tô Thiển Thiển hoàn hồn.

Hạ Chi Lan nói chắc là chuyện lần phỏng vấn trước, chú Lãnh có nói sẽ liên lạc vào một ngày khác.

Cô đã biết mối quan hệ của họ, không hề hài lòng với người yêu cũ của chú Lãnh, và một chút cũng không muốn họ tiếp tục liên lạc.

Lãnh Sâm lần trước chỉ thuận miệng nhắc đến, Hạ Chi Lan lại coi là thật.

Anh lúc đó chỉ qua loa cho xong chuyện, vì muốn Tô Thiển Thiển phỏng vấn thuận lợi. Bây giờ người ta đã đuổi đến tận nơi rồi, anh có từ chối nữa cũng không hợp lý.

Đôi môi mỏng của Lãnh Sâm khẽ mấp máy, anh dường như sắp đồng ý.

Tô Thiển Thiển không kìm được nắm c.h.ặ.t t.a.y anh: “Chú Lãnh, mai mốt chú hẹn hò với Hạ tiểu thư ạ? Đến lúc đó chú có thể dẫn cháu theo, cháu thích Hạ tiểu thư lắm ạ, phim truyền hình dì ấy đóng trước đây cháu vẫn đang xem gần đây đấy ạ!”

Trong khoảnh khắc, cô hóa thân thành một fan cuồng nhỏ, nở nụ cười rạng rỡ với Hạ Chi Lan.

Hạ Chi Lan: “…”

Cô ta thật sự đã đánh giá thấp Tô Thiển Thiển rồi!

Hóa thân thành fan của cô ta đúng là không biết xấu hổ, còn hơn cả con trà xanh kia nữa!

“Được, đến lúc đó chú sẽ bảo Diệp Trạch đến đón cháu.”

“Cảm ơn chú Lãnh, cháu biết chú là tốt nhất mà!”

Tô Thiển Thiển cười càng thêm rạng rỡ.

Hạ Chi Lan thì không thể nào cười nổi, đôi mắt sáng ngập tràn oán niệm âm ỉ.

Cô ta đúng là có được cơ hội ở bên anh, nhưng lại phải dẫn theo Tô Thiển Thiển, vậy chẳng phải lại thành "tay ba" sao?

Chương 64 Có Bản Lĩnh Thì Đừng Trốn Chứ!

Người ta nói, trong một bộ phim ba người thì luôn có một người vô danh, cô ta đương nhiên không muốn trở thành người thấp kém đó.

Dù cô ta không phải đỉnh lưu thì chí ít cũng là nữ minh tinh hạng A, không nên thua một con nhóc non nớt chưa trải sự đời!

Hạ Chi Lan bất an nhận ra một tia địch ý. Với sự nhạy cảm của phụ nữ, chẳng lẽ Tô Thiển Thiển thích Lãnh Sâm? Nếu không thì sao lại vô duyên đến vậy, cứ ngăn cản Lãnh Sâm tiếp xúc với người khác giới chứ.

Nhưng giữa họ là quan hệ họ hàng, không thể thành đôi được. Cô ấy dù có thích Lãnh Sâm đến mấy thì họ cũng không thể hẹn hò. Nếu đã vậy, cô ta tạm thời nhịn đi, nhưng không có nghĩa là cô ta sẽ nhịn mãi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Con nhóc Tô Thiển Thiển phiền phức này, đợi tìm được cơ hội cô ta tuyệt đối sẽ không tha cho nó!

“Được, thời gian gặp mặt tôi sẽ thông báo cho anh. Lãnh tiên sinh, anh cứ dẫn theo cô cháu gái nhỏ đến nhé.”

Hạ Chi Lan dù thế nào cũng có một phần kiêu ngạo của riêng mình.

Cô ta không muốn tiếp tục nói chuyện nữa, nếu không cô ta sẽ phải nhìn sắc mặt Tô Thiển Thiển. Lãnh Sâm không chịu nói đỡ cho cô ta, nếu cô ta lại tranh giành với một hậu bối thì sẽ thành ra cô ta sai.

Hạ Chi Lan tức đến no bụng, thấy cô ta sắp đi rồi, Tô Thiển Thiển vẫn thấy chưa thỏa mãn.

Cô đã phá hỏng cuộc gặp gỡ của họ, nhưng cô vẫn chưa chơi đủ mà!

Tô Thiển Thiển chậm rãi đi đến bên Hạ Chi Lan, ghé vào tai cô ta nói: “Hạ tiểu thư, cháu đã bao giờ nói chú Lãnh là người thân của cháu đâu?”

Cô ấy mới không phải là cô cháu gái nhỏ của anh!

Hạ Chi Lan trong lòng giật mình.

Lời này là ý gì?

Tô Thiển Thiển gọi Lãnh Sâm là chú, chẳng lẽ họ không có quan hệ huyết thống sao?

Vậy họ chắc là mối quan hệ thế giao nhỉ? Nhưng nếu không có quan hệ huyết thống, Tô Thiển Thiển chẳng phải sẽ trở thành tình địch của cô ta sao?

Vừa nghĩ đến việc trước đây mình còn đi lấy lòng tình địch, chẳng phải cô ta là đồ đầu óc có vấn đề sao?

Hạ Chi Lan nghe xong tức không nhẹ, ánh mắt nhìn Tô Thiển Thiển lập tức tràn đầy địch ý.

Cú "đâm dao" trước khi đi, hoàn toàn đ.â.m thẳng vào tim cô ta!

Nhát d.a.o này, quá hiểm ác!

Cô gái trước mặt mỉm cười xảo quyệt với cô ta. Hạ Chi Lan tức đến mức chỉ muốn lớn tiếng tuyên bố mình là người yêu cũ của Lãnh Sâm!

Nhưng trước khi hẹn hò họ đã có thỏa thuận, rằng cho đến khi kết hôn không được công khai ra bên ngoài. Sau khi chia tay thì đương nhiên không thể nói ra mối quan hệ trước đây.

Hạ Chi Lan kiêu ngạo đến vậy, từng hẹn hò với người đàn ông đẳng cấp như Lãnh Sâm, cô ta hận không thể cho người ngoài biết. Nhưng vì thỏa thuận đó, cô ta chỉ có thể ngậm miệng.

Trừ phi Lãnh Sâm tự mình tuyên bố, nếu không sẽ không đến lượt cô ta nói.

“Hạ tiểu thư, dì muốn nói gì ạ?”

Tô Thiển Thiển mỉm cười đợi cô ta.

Hạ Chi Lan liếc nhìn Tô Thiển Thiển, rồi lại nhìn Lãnh Sâm.

Cô ta buộc phải nhịn, nếu không sẽ thiệt hại hơn. Nếu cô ta bị chọc tức, Tô Thiển Thiển, kẻ tiểu nhân này, sẽ được đắc ý!

“Không có gì, chúng ta gặp lại sau nhé.”

Hạ Chi Lan cười gượng gạo, gắng gượng nuốt xuống cơn giận.

“Vâng, tạm biệt ạ.”