Không biết mẹ làm sao, bỗng nhặt đá ném thẳng vào mẹ ruột tôi.
Bà ta tránh không kịp, trán bị đập một phát.
Cha ruột bắt đầu chửi bới om sòm:
“Mày là con điên, xem tao có giết mày không…”
Mẹ như bị kích động, đôi mắt đỏ ngầu, như gà mái mẹ bảo vệ con, vung cái xẻng loạn xạ.
Đúng lúc đó, Tiểu Lỗi về, chắn ngay trước mặt mẹ.
“Cầm đồ của mày biến đi, lần sau mà còn bước vào nhà tao, tao đánh gãy chân!”
Nó túm cổ cha ruột, từng cú đấm nặng nề giáng vào bụng ông ta.
Chú khỉ gầy yếu năm xưa tôi từng che chở, giờ đã thành một người đàn ông.
Cha mẹ ruột hoảng hốt bỏ chạy, lúc đi còn không quên buông lời độc địa:
“Trương Tân Nguyệt, đồ vong ân bội nghĩa, mày sẽ bị báo ứng!”
Tôi chải tóc cho mẹ, dỗ dành như dỗ trẻ con:
“Mẹ yên tâm, con sẽ không đi đâu, Nguyệt Nguyệt mãi là con gái của mẹ!”
“Sau này con sẽ đưa mẹ đi khám bệnh, đi tàu hỏa, đi xem nhà cao tầng!”
Mẹ dần bình tĩnh lại, rồi mỉm cười.
Trong bữa cơm, Tiểu Lỗi nói muốn nghỉ học.
Nó sắp tốt nghiệp cấp hai, thành tích không tốt, cha mẹ nuôi cũng nghĩ nếu không có năng khiếu học hành thì khỏi tốn tiền.
Giờ học phí đại học của tôi cũng chật vật, nó muốn làm gì đó để phụ giúp.
Tôi kiên quyết từ chối:
“Bây giờ Nhà nước có vay vốn sinh viên, để chị hỏi thầy Trương cách làm thủ tục.”
“Hơn nữa, học đại học vẫn có thể làm thêm, đừng lo về tiền sinh hoạt của chị.”
“Tiểu Lỗi mới học lớp 8, cứ học xong cấp hai đã, không thì học nghề cũng được.”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện