Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thằng bé rụt rè ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt màu hổ phách giống hệt Kỳ Khả.

"Cháu ngoại... Nhưng nó là con trai mà?"

Bà nội bỗng nổi điên, vớ lấy d.a.o rọc giấy đ.â.m thẳng vào cổ thằng bé.

Hứa Hân lao ra chắn trước, lưỡi d.a.o cứa rách trench coat, để lộ vết sẹo ngoằn ngoèo dưới xương quai xanh.

"Lạc phu nhân," cô ta bình thản lau vết m.á.u trên cổ, "bà sai người bắt cóc tôi và bố năm xưa, lẽ ra phải lường trước có ngày hôm nay."

Cô ta lấy điện thoại, bật đoạn ghi âm giọng Hứa Mạc Ngôn hấp hối vọng khắp phòng khách.

"...Vy Vy bị ép... cô ấy vô tội..."

Bà nội như bị rút xương, ngã khuỵu xuống đất.

Hôm đó, tôi mới biết Hứa Mạc Ngôn mất tích ba mươi năm trước thực ra đã c.h.ế.t dưới tay bà nội, còn Hứa Hân bị bí mật đưa ra nước ngoài.

Giờ cô ta quay về, mang theo con trai, chỉ để đòi quyền giám hộ cho ông nội, đưa ông đi dưỡng già.

Thằng bé cô ta dắt theo, giọt m.á.u thực sự của ông nội, chính là con át chủ bài để đổi lấy ông.

Bệnh viện tâm thần kết luận ông nội mắc chứng rối loạn đa nhân cách từ hai mươi năm trước.

"Người bà giam cầm chỉ còn là cái xác không hồn," Hứa Hân chỉ Kỳ Khả đang co rúm trong góc, "Kỳ Vy thật sự đã c.h.ế.t từ lần đầu bà ép cô ta làm 'chồng'."

"Ba mươi năm rồi, bà vẫn không buông tha, không tha thứ cho cô ta được sao?"

Đêm khuya, tôi lẻn vào phòng ông nội.

Ông đang chải đầu vào không khí, miệng lẩm nhẩm một khúc hát ru kỳ dị.

Thấy tôi, ông bỗng cất giọng trong trẻo như thiếu nữ: "A Viễn, nghe ông kể chuyện nhé."

Câu chuyện ông kể khác hoàn toàn truyền thuyết gia tộc.

Vụ sạt lở đất đêm mưa bão chỉ là ngụy tạo, Lạc Nguyệt thực chất c.h.ế.t vì trúng độc xyanua.

Ca phẫu thuật chuyển giới chỉ là ảo giác do bà nội tạo ra bằng hormone.

Ngay cả những cơn tái phát hàng tháng cũng là do cai thuốc thần kinh liều cao.

Nhưng điều nực cười nhất là gì?

Ông xé toạc áo sơ mi, để lộ bụng đầy vết kim tiêm.

"Sau này, bà ta cấy cả bộ phận s.i.n.h d.ụ.c nam vào người tao... Của người tao yêu thật lòng, Hứa Mạc Ngôn. Ha ha... ha ha ha!"

Hôm sau, người ta phát hiện ông tự sát ở gác xép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tang lễ được tổ chức vào ngày Đông chí.

Nhân viên nhà tang lễ lộ vẻ khó xử –

Thi thể có vết siết ở cổ, cổ tay, cổ chân lở loét vì bị trói.

Bà nội vẫn khăng khăng đòi mở nắp quan tài nhìn mặt, còn tự tay sơn móng tay màu hồng cánh sen cho ông.

"Đẹp quá," bà vuốt ve gò má cứng đờ của ông, "đẹp như ngày cưới."

Khi mục sư đọc đến câu "sinh tử bất diệt", trong quan tài bỗng vang lên tiếng "cạch".

Mọi người kinh hãi nhìn miệng t.h.i t.h.ể từ từ mở ra, nhả ra chiếc nhẫn kim cương dính m.á.u –

Chiếc nhẫn ông cầu hôn bà năm xưa.

Cảnh sát tìm thấy trong dạ dày ông một cuộn gạc dài ba mét, viết đầy chữ "Lạc Tình" bằng máu.

Theo pháp y, những dòng chữ này đã được viết trong ít nhất mười năm, những chữ đầu tiên đã bị oxy hóa thành màu đen, những chữ mới nhất vẫn còn hơi ấm.

Vậy rốt cuộc, ông hận bà vì đã biến ông thành thế này, hay ông yêu bà?

Không ai biết hội chứng Stockholm có thật hay không.

Giây phút tỉnh táo cuối cùng trước khi chết, bà dẫn tôi xuống tầng hầm.

Bà mở chiếc két sắt gỉ sét, bên trong chất đống hàng chục máy ghi âm.

Chiếc đầu tiên được đánh dấu "Đêm trước đám cưới".

Bấm nút phát, tiếng ông tuyệt vọng van xin: "...Xin bà đừng hại Hân Hân... Tôi hứa làm mọi thứ..."

Chiếc cuối cùng trống rỗng, chỉ có tiếng chất lỏng nhỏ giọt liên tục trong ba tiếng đồng hồ.

Bà ghé máy vào tai tôi, cười quái dị: "Đây là tiếng m.á.u ông cháu nhỏ giọt đấy, ngày nào tao cũng hứng một ống... Nghe hay không?"

Ngày hỏa táng, tôi lén nhét cuốn nhật ký của ông vào quan tài.

Khi ngọn lửa nuốt chửng những trang giấy, một cơn lốc xoáy đột nhiên nổi lên, tro bụi cuộn thành hình trái tim mờ ảo trên không trung.

Nhân viên kỳ cựu của nhà tang lễ sợ hãi quỳ xuống cầu nguyện, còn tôi chợt nhớ ra mảnh giấy nhớ mà ông lén nhét vào khi tôi dọn dẹp di vật tối qua –

"A Viễn, khi cháu đọc được những dòng này, ông đã giấu câu chuyện thật ở ba nơi: dưới bia mộ Lạc Nguyệt, dưới tấm ván thứ bảy ở gác xép nhà cũ, và... trong hộp răng giả của bà cháu.

Đừng sợ bà, cũng đừng trách ông.

Tất cả là lỗi lầm chúng ta gây ra khi còn trẻ.

Là tội nghiệt mà chúng ta phải trả cả đời."