Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“He he, chịu thôi chứ biết làm sao, ai bảo chị Tiểu Ngọc là bạch phú mỹ chứ? Thương em đi! Chị Tiểu Ngọc!!”
Lục Nhĩ ở bên cạnh nhìn Cửu Nguyệt không có chút liêm sỉ nào, lấy điện thoại ra thao tác một hồi.
Lúc này điện thoại của Cửu Nguyệt bỗng vang lên.
[Thẻ ngân hàng đã nhận được XXX đồng…]
Cửu Nguyệt: (⊙o⊙)
Con trai tốt của mẹ!
“Lục Nhĩ!”
Cửu Nguyệt trợn mắt, vô cùng chân thành nhìn Lục Nhĩ.
Lục Nhĩ ngẩng đầu nhìn Cửu Nguyệt: “Không đủ sao?”
--- Chương 171: Đối thủ cạnh tranh ---
“Chán quá!”
Ở công ty, Cửu Nguyệt cầm cốc trà, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Ồ.
Bên cạnh là một công trường xây dựng, không có cảnh sắc gì.
Những công nhân xây dựng bên dưới, khi họ nâng đồ lên thì Cửu Nguyệt cũng giơ tay lên.
Sau đó cô vẫy tay về một bên, và những công nhân xây dựng cũng đi về một bên.
Trông như thể Cửu Nguyệt đang dùng niệm lực để điều khiển họ vậy.
Hừ!
Mình thật lợi hại.
Khóe miệng Cửu Nguyệt nhếch lên, mặt đầy vẻ kiêu ngạo.
Liệt Liệt đứng sau lưng cô, có chút khó tin nhìn Cửu Nguyệt.
Đôi mắt to tròn đầy sự kinh ngạc.
Vừa nãy, anh ấy như quay trở lại thời cấp ba.
Cửu Nguyệt đứng bên cửa sổ, nhìn các bạn học bên dưới đang bê sách cũng làm y hệt.
Lúc đó Liệt Liệt thực sự nghĩ Cửu Nguyệt có siêu năng lực.
Bởi vì những người đó thực sự hành động theo chỉ huy của Cửu Nguyệt.
“Thật hoài niệm quá Cửu Nguyệt.” Liệt Liệt đến bên cạnh Cửu Nguyệt, đầy cảm thán nói.
Trong mắt anh đầy vẻ hồi tưởng.
Thời cấp ba dường như mới chỉ hôm qua thôi.
Cửu Nguyệt nghe lời Liệt Liệt nói, vội vàng hạ tay xuống. Sau đó khẽ hỏi: “Cậu thấy hết rồi à?”
Liệt Liệt thành thật trả lời: “Đúng vậy! Tôi thấy hết rồi.”
Đã thấy hết rồi, vậy thì không thể giữ cậu lại được.
Rắc!
Tay Cửu Nguyệt đặt trên cửa sổ, khẽ dùng lực, sau đó một luồng sáng trắng lóe lên.
Cửu Nguyệt giáng một chưởng vào đầu Liệt Liệt.
Bốp!
Một chưởng nhẹ bẫng, nhưng như có ngàn cân lực.
Lực lượng khổng lồ tác động lên đầu Liệt Liệt, những cơn gió cuồng bạo thổi bay tài liệu phía sau.
Sấm sét nổ vang trong cơ thể Liệt Liệt.
Vô số đốm sáng bay lên!
Như thể toàn bộ vũ trụ đang khai mở trong tâm trí Liệt Liệt.
Liệt Liệt ngã xuống, cơ thể và sàn nhà phát ra tiếng động trầm đục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Một linh hồn nhỏ màu trắng từ từ bay ra khỏi miệng anh.
“Thế này là được rồi. Thế này sẽ không ai biết nữa.”
Cửu Nguyệt vỗ vỗ tay, quay người, tiếp tục nhìn chiếc máy xúc ở công trường bên dưới.
Dù sao Liệt Liệt cũng thường xuyên bị cô tống xuống địa phủ, thêm lần này cũng chẳng sao.
Tinh Vệ, Hải Yến, Hình Thiên ở phía sau nhìn cảnh tượng trước mắt, vô thức nuốt nước bọt.
Sau đó, khi Cửu Nguyệt quay đầu lại, họ vội vàng cúi đầu làm bộ rất bận rộn.
Thật là một người phụ nữ hung tàn!
Thi thể của Liệt Liệt ngay sau lưng cô ấy, mà cô ấy vẫn như không có chuyện gì, tiếp tục nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
……
“Hiếu Thiên,
hai ngày nay không đúng lắm! Khách hàng của tôi đi đâu hết rồi!”
Dương Tiễn ngồi ở quầy lễ tân, nhìn cửa hàng có chút vắng vẻ.
“Anh, có khi nào là vì, đối diện chúng ta vừa mở một quán cà phê mới không.”
Hiếu Thiên chỉ vào phía đối diện đường nói.
“Cũng không nên chứ! Chúng ta là quán cà phê Lông Mượt mà! Biển hiệu của quán chúng ta là Lông Mượt mà!”
Dương Tiễn không hiểu, cầm một chú mèo bông nhỏ lên, dụi dụi rồi mãn nguyện đặt nó về chỗ cũ.
Chú mèo bông bất mãn kêu một tiếng, sau đó quay người bỏ đi.
“Nhưng mà anh ơi, đối diện mở là quán cà phê Catgirl đó! Đó là Catgirl đó!”
Catgirl?
Quán cà phê?
Dương Tiễn mặt đầy nghi hoặc, ba dấu chấm hỏi hiện lên trên đầu anh, “Catgirl sao có thể so với Lông Mượt được! Họ có con mắt nhìn gì vậy!”
Điểm đáng yêu của Lông Mượt chính là bộ lông mềm mại vô cùng khi sờ vào đó!
Catgirl chỉ có một cái tai và cái đuôi, toàn thân trần trụi thì làm sao đáng yêu bằng Lông Mượt chứ!
“Nhưng mà anh ơi, hình như mọi người đều thích Catgirl đó!”
Hiếu Thiên giơ điện thoại lên.
[Nhóm chat quán cà phê Lông Mượt]
[Béo Phì: Chư vị! Tôi thích Catgirl!]
[Béo Phì: Tôi thích Catgirl kiêu ngạo, tôi thích Catgirl quyến rũ, tôi thích Catgirl tươi tắn, tôi thích Catgirl bụng đen…]
[Béo Phì: Tôi thích Catgirl loli, Catgirl ngự tỷ… Tôi thích tất cả các loại Catgirl!]
[Béo Phì: Nghĩ đến trên thế giới còn có nhiều Catgirl như vậy! Tôi không thể ngừng run rẩy!]
……
Dương Tiễn nhìn những dòng phát biểu trong nhóm chat nhíu chặt mày, mặt đầy khó hiểu.
Thậm chí trong mắt còn có một tia ghét bỏ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Catgirl sao có thể bằng Lông Mượt chứ!
“Hiếu Thiên anh không hiểu.” Dương Tiễn nói.
Trong giọng điệu của anh mang theo một tia khó hiểu, một tia nghi ngờ.
Anh không hiểu tại sao họ lại thích Catgirl chứ!
“Vậy anh định làm gì?”
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, anh định đi xem thử.” Dương Tiễn nói, “Tất nhiên, anh sẽ không tự mình đi, Dương Tiễn anh sẽ không làm loại chuyện này.”
“Vậy anh định…?”
“Anh định nhờ Cửu Nguyệt đi.”
Nói xong Dương Tiễn lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Cửu Nguyệt.
[Dương Tiễn: Cửu Nguyệt giúp anh một việc, hai thùng mì gói.]