Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng đặt tay phải lên đầu theo bản năng gãi gãi tóc, tay trái thì dán chặt vào đùi.

Trên khuôn mặt trắng nõn thậm chí còn lấm tấm mồ hôi.

Nàng thật sự đã căng thẳng đến cực độ rồi.

Na Tra lắc đầu, không hề bận tâm, y giơ tay, vỗ nhẹ vào đùi Bạch Vô Thường.

“Không cần bận tâm, mới bắt đầu ai cũng vậy thôi. Cố gắng làm tốt, cố lên.”

“Ta sẽ cố gắng hết sức Tam Thái tử.”

Tam Thái tử thật dịu dàng!

Đối mặt với lời động viên của Na Tra, trái tim đang căng thẳng của Bạch Vô Thường cũng dần bình tĩnh lại.

Tam Thái tử cũng không đáng sợ như lũ ác quỷ ở Địa Phủ nói mà.

“Kia… Tam Thái tử, ta có thể hỏi một chút, tại sao người lại mang theo oán khí nặng như vậy không?” Bạch Vô Thường lấy hết dũng khí.

--- Chương 362 Bạch Vô Thường ~ ---

Nghe được lời này.

Lục Nhĩ, Cửu Nguyệt và Liệt Liệt vừa tỉnh táo đồng loạt nhìn về phía Na Tra.

Ánh mắt nghi hoặc rơi trên người y.

Na Tra không hề bận tâm, không nhanh không chậm nói: “Ngươi nói hẳn là cái này.”

Tùy tiện lật tay.

Một hồn ma đầu đội hoa sen xuất hiện trong tay Na Tra.

Hồn ma toàn thân màu xám, mắt và miệng mờ mịt không rõ, thậm chí còn nhỏ giọt từng trận khí lạnh.

“Thứ này sao vẫn còn ở đây! Ngươi lại nhặt nó về rồi sao?” Lục Nhĩ kinh ngạc.

Y nhớ thứ này không phải đã bị Đại Sĩ đưa về rồi sao!

Sao lại vẫn còn trong tay Na Tra!

Cửu Nguyệt lùi lại một bước, ngón tay trắng nõn chỉ vào Na Tra, có chút khó tin nói: “Ngươi bắt đầu nuôi thứ này từ khi nào vậy? Lại còn vừa rồi ngươi lấy nó ra từ đâu thế?”

Liệt Liệt đổ mồ hôi: “Thứ này vừa nhìn đã biết là mang oán khí cực lớn, đừng mang theo bên người!”

“Y có tên, y tên Tiểu Hà.”

Nghe Na Tra giải thích.

Lục Nhĩ mấy người đồng thanh nói: “Chúng ta không hề muốn biết tên của y!”

Bạch Vô Thường kích động nói: “Đúng vậy, chính là oán khí này, Tam Thái tử có thể giao y cho ta được không?”

Nói rồi, nàng còn dùng ánh mắt mong chờ nhìn Na Tra.

Thân là một Bạch Vô Thường ưu tú, nhiệm vụ sao có thể thất bại chứ!

Hơn nữa, một khi nhiệm vụ thất bại quá nhiều, sau này sẽ không còn quyền tự mình lựa chọn đồng đội nữa.

Ta đã mấy trăm tuổi rồi, nếu không tìm được đồng đội nữa, sẽ phải độc thân mãi mất.

Na Tra nheo mắt lại.

Thật chói mắt!

Y lần đầu tiên bị ánh mắt chói mắt như vậy nhìn chằm chằm, trừ Kim Tra ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Được rồi, được rồi. Cho ngươi.”

Na Tra phất tay, như vứt rác, trực tiếp ném Tiểu Hà xuống chân Bạch Vô Thường.

Thật lạnh lùng vô tình.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hoàn toàn không giống bộ dạng vừa giới thiệu thú cưng lúc nãy.

Bạch Vô Thường thấy vậy lùi lại một bước, sau đó vội vàng lấy ra một thứ giống như khẩu s.ú.n.g lục, nàng chĩa nòng s.ú.n.g vào oán linh, bóp cò.

Ánh sáng tím dâng lên.

Lực hút khủng khiếp bùng nổ từ nòng súng, oán linh vốn đã thần trí không rõ, trực tiếp bị hút vào.

“Hừ hừ.” Bạch Vô Thường cười nói: “Nhiệm vụ hoàn thành.”

Cửu Nguyệt kinh ngạc, có chút nghi hoặc chỉ vào thứ công nghệ cao trong tay Bạch Vô Thường, đúng vậy, công nghệ cao.

“Địa Phủ các ngươi bây giờ đều công nghệ cao như vậy rồi sao?”

“Đúng vậy, khác biệt với Địa Phủ trong ấn tượng của ta thật nhiều.” Liệt Liệt tán đồng.

Y còn nhớ mấy trăm năm trước khi y ở Địa Phủ, lúc đó công cụ của Địa Phủ vẫn còn theo phong cách cổ điển.

Bây giờ tuy y thường xuyên lui tới Địa Phủ, nhưng cũng chưa từng thấy Bạch Vô Thường trang bị như vậy.

Lục Nhĩ nói: “Có gì mà phải làm quá lên chứ, thời đại đang tiến bộ, Địa Phủ cũng đang phát triển mà.”

Na Tra mặt không cảm xúc chảy nước mắt: “Tiểu Hà của ta.”

Thật là, lúc này vậy mà lại bắt đầu đau lòng sao?

Bây giờ ngươi đâu còn bộ dạng vừa ném y xuống đất lúc nãy nữa.

Lục Nhĩ ba người một trận không nói nên lời.

Bạch Vô Thường không quen Na Tra thì lại đầy vẻ áy náy, hai tay chắp sau lưng, có chút xin lỗi nói.

“Thật sự xin lỗi, Tam Thái tử. Vì hoàn thành nhiệm vụ của ta mà khiến người mất đi thú cưng.”

“Không sao.” Na Tra nhìn nàng: “Ta cũng không phải người không nói lý, vậy thế này đi, ngươi đồng ý ta một chuyện là được.”

“Thật sao, Tam Thái tử! Chuyện gì vậy, người cứ nói đi.” Bạch Vô Thường lòng đầy vui sướng.

Tam Thái tử quả nhiên rất dịu dàng!

Đều là lũ ác quỷ kia nói bậy.

Na Tra giơ tay, chỉ vào khẩu s.ú.n.g công nghệ cao trong tay nàng: “Cho ta mượn cái này chơi một chút đi.”

Bạch Vô Thường nhìn khẩu s.ú.n.g của mình, sau đó dịch chuyển vị trí, ngón tay của Na Tra cũng theo đó di chuyển.

Lục Nhĩ: Đây chính là mục đích của ngươi sao.

Cửu Nguyệt: Biết ngay thằng nhóc này có vấn đề mà.

Liệt Liệt: Không biết nói gì, đánh sáu chấm đi, ......

“Tam Thái tử, người thật sự tha cho ta đi. Công cụ của ta thật sự không thể cho người được.”

Bạch Vô Thường thật sự hết cách rồi.

Bất kể nàng làm thế nào, ánh mắt của Na Tra vẫn luôn dán vào công cụ của nàng.

Thế nhưng công cụ thật sự không thể cho mượn được.