Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Bầu trời ngoài kia đã bắt đầu hửng sáng.

Tôi tìm thấy viện trưởng khi ông ta đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị bỏ trốn.

Quả nhiên, chính ông ta mới là kẻ chủ mưu, bán quả thận của em gái tôi chỉ để lấy hai mươi vạn.

Tôi cầm dao từ từ áp sát, viện trưởng cũng không bỏ chạy nữa.

Ông ta trừng tôi đầy căm hận: “Em gái cô đã chết rồi đúng không? Giờ cô định làm gì, giết tôi sao?”

“Một quả thận ông bán cho Trần Như Giang, còn quả kia đâu? Tôi phải lấy nó về.”

“Cô muốn biết? Tôi nói cho cô — quả còn lại, cả đời này cô cũng đừng hòng tìm thấy!”

“Cảnh sát đã ra lệnh truy nã toàn thành phố, cô nghĩ mình còn đường sống sao?”

Tôi vung dao, đâm thẳng vào vai ông ta.

Cơ thể viện trưởng run lên, rồi chậm rãi ngã xuống, hai mắt vẫn trừng trừng nhìn tôi.

Tôi tiến lại gần, rút con dao ra.

“Tôi chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi đây an toàn. Tôi vẫn còn thời gian để hành hạ ông.”

“Ông không thiếu tiền, cũng chẳng thiếu danh tiếng, vậy tại sao nhất định phải làm chuyện này?”

Đến nhát thứ hai, viện trưởng đã không chịu nổi, run rẩy khai ra chỗ của quả thận còn lại.

Bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát, ánh đèn pin chói lóa chiếu xuyên qua cửa sổ khiến tôi không mở nổi mắt.

“Không được động đậy! Ôm đầu, ngồi xuống!”

Ngay trước mặt cảnh sát, tôi dồn hết lực đâm dao vào tim viện trưởng.

Không, tôi tuyệt đối không chấp nhận lý do này!

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện