Câu nói này không chỉ nhắm vào cảnh sát, mà còn dành cho tất cả cư dân mạng.
Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, chỉ dựa vào bản thân thì căn bản không thể tìm lại được thận của em gái.
Dù là uy hiếp hay là than khóc cầu xin, tôi cũng muốn cả thế giới giúp mình.
Cư dân mạng nổ tung: “Ôi trời, đây là đang uy hiếp bọn tôi sao? Ngay cả cảnh sát còn không làm được, chúng tôi làm nổi chắc?”
“Đúng đấy, cô ta giết hay không giết người thì liên quan gì đến tôi.”
“Haiz, cũng không thể nói vậy, vẫn hy vọng có cao thủ hacker nào giúp điều tra một chút, dù sao cũng là chuyện liên quan đến mạng người.”
Khi độ nóng trên mạng càng lúc càng tăng, bên phía cảnh sát lại càng đổ mồ hôi hột.
Cảnh sát Trần – người phụ trách vụ án – không nhịn được quát: “Quả thận của em gái cô ta rốt cuộc đã đi đâu? Các người rốt cuộc đang giấu cái gì?”
Viện trưởng bình tĩnh nói: “Các người hoàn toàn có thể đối chất với thực tập sinh đó, tất cả đều do cô ta làm.”
“Hơn nữa, chẳng lẽ cảnh sát các người chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao? Ngay cả một cánh cửa thép cường lực cũng không mở nổi.”
Cảnh sát Trần nghiến răng, cửa nhà xác khác hẳn cửa bình thường, cho dù là thợ khóa giỏi nhất đến cũng không có cách.
Nếu dùng sức phá, anh ta lại lo sợ người phụ nữ điên kia sẽ ra tay giết người.
Lúc này bên trong, vị trưởng khoa ôm vết thương ở bụng, môi đã bắt đầu tái nhợt.
“Bác sĩ Lạc, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi, xin cô cầm máu cho tôi trước được không? Tôi biết quả thận của em cô đã đi đâu…”
Đồng tử tôi lập tức co rút, lao đến ngồi xổm bên cạnh ông ta: “Ở đâu?”
Vị trưởng khoa vừa hé miệng thì tiếng viện trưởng bên ngoài vang lên cắt ngang: “Trưởng khoa Trương, đừng nói bậy làm ảnh hưởng danh tiếng bệnh viện, yên tâm, chúng tôi sẽ mau chóng cứu ông ra!”
Tôi lập tức dí dao vào bụng ông ta.
“Trưởng khoa, ông muốn chết lát nữa hay chết ngay bây giờ?”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện