Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

 

Thấy  Tiểu Thúy bình an vô sự, tảng đá đè nặng trong lòng ta mới có thể  buông xuống.

Sắc diện nàng tái nhợt như sáp, thần quang nơi đôi mắt ảm đạm, đây là dấu hiệu của  kinh hãi quá độ.

 

Ta  kết “Liên Hoa ấn” nơi hữu thủ, áp vào Thiên Linh Cái của nàng. Tiểu Thúy  “phù” một tiếng, nhả ra một ngụm trọc khí, lúc này mới bừng tỉnh.

 

“Vương Tam đã nhiễm thi độc, tức khắc sẽ biến thành cương thi, t.h.i t.h.ể tuyệt đối không thể lưu lại.”

Vừa nói, ta vừa rút bùa chú tẩm chu sa trong n.g.ự.c áo ra, khẽ điểm một chỉ. Lá bùa lập tức bốc cháy, ta tung bùa xuống, t.h.i t.h.ể Vương Tam liền phát  bốc cháy, trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi, không còn vật gì sót lại.

 

Làm xong việc ấy, thấy Tiểu Thúy hai mắt đỏ hoe, lệ quang chực trào, trong lòng ta cũng cảm thấy áy náy:

“Tiểu Thúy, lần này là bần đạo vọng vi chủ quan, mới khiến Vương quản gia mất mạng. Ta sẽ lập tức truy tìm con cương thi kia, tất khiến nó hồn phi phách tán.”

 

“Đạo trưởng…”

Tiểu Thúy ngắt lời, ánh mắt còn ngấn lệ: “Xin mời theo tiểu nữ.”

 

Nàng đưa ta vào gian phòng phía tây. Vừa vào cửa, Tiểu Thúy lại thò đầu nhìn ra ngoài, quan sát tả hữu một lượt rồi đóng chặt cửa.

Ta đang ngờ vực, thì thấy nàng mấp máy môi, tựa muốn nói điều gì, nhưng lại ngập ngừng.

 

Một lát sau, dường như đã hạ quyết tâm, nàng cắn răng: “Đạo trưởng, xin thứ lỗi… tiểu nữ đã lừa người.”

 

Thấy sắc mặt nàng đầy hổ thẹn, Ta  im lặng chuyên tâm lắng nghe.

Nước mắt nàng rốt cuộc không kìm nổi mà trào ra:

“Cái c.h.ế.t của Vương Tam… vốn là do hắn đáng tội… ta và hắn đều—”

 

Đúng lúc ấy, cửa phòng bỗng “két” một tiếng, ta liền biết có kẻ ngoài cửa nghe trộm, bèn rút đào mộc kiếm phi thân đuổi theo.

 

Chỉ thấy một bóng người tóc dài, mặc quan phục xanh, chạy thẳng vào phòng của Nhị phu nhân.

Ta vừa tới cửa, chợt trong đầu lóe lên một ý nghĩ bất tường. Liếc nhìn la bàn, chỉ thấy kim chỉ nam thẳng tắp hướng gian phòng của Tiểu Thúy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lòng ta chấn động — quả là kế “Điệu hổ ly sơn”!

 

Quay lại gian phòng Tiểu Thúy, chỉ thấy nàng đã hóa thành thi thể. Vết thương nơi cổ giống hệt Vương Tam — hai dấu răng đen kịt.

Ta nhắm mắt mặc cho nước mắt rơi, trong lòng dâng đầy bi thương và tự trách.

 

Dùng bùa hóa t.h.i t.h.ể nàng thành tro, ta đứng lặng thật lâu. Đạo tâm lúc này lại càng kiên định, biết rằng chân tướng chỉ còn cách một bước.

 

Tới Tây sương phòng, cửa phòng bị ta đá vỡ vẫn mở toang, ánh nến tàn lay lắt. Nhị phu nhân nằm trên giường, lưng quay về phía ta như đang ngủ.

 

Ta lạnh giọng: “Nhị phu nhân, bần đạo vô năng, để Vương Tam và Tiểu Thúy c.h.ế.t dưới tay cương thi.”

 

Nàng vẫn quay lưng, thở dài đáp: “Sinh lão bệnh tử vốn là ý trời, đạo trưởng không cần tự trách.”

 

Ta khom mình cáo từ: “Nay chẳng thể giữ mạng cho hai vị ấy, thật thẹn với lòng tin của phu nhân. Xin cáo biệt, trở về núi.”

 

Nhị phu nhân quay đầu: “Đạo trưởng bảo trọng, đường xa an toàn.”

 

Ta quay đi hai bước, chợt ngoảnh lại: “À, bần đạo ngoài sân có nhặt được chiếc trâm của phu nhân… hẳn là khi giả làm cương thi, chạy gấp mà đánh rơi.”

 

Nghe vậy, đồng tử nàng co rút, vô thức đưa tay ra sau đầu — để lộ ống tay áo xanh tím.

Ta mỉm cười, vuốt râu:

“Đến giờ, phu nhân vẫn chưa chịu nhận tội sao? Vết thương trên cổ lão gia, tuyệt không phải cương thi gây ra, mà chỉ có người thân cận mới có thể cắn sâu như thế. Khi nãy ta tới cửa, phu nhân sợ bị phát giác, nên khoác vội y phục cương thi, chui vào chăn. Ta vừa đi, phu nhân lại sợ ta quay lại, nên không dám thay y phục.”

 

“Phu nhân nếu không  mặc y phục cương thi… liệu có dám xuống giường đi vài bước?”

 

Nghe những lời ép sát ấy, sắc mặt Nhị phu nhân thoắt xanh thoắt trắng, rồi phá lên cười dữ tợn:

“Tiểu đạo sĩ, ngươi quả thông minh… đáng tiếc, kẻ thông minh thường chẳng sống lâu!”

 

Nàng hất chăn, lộ ra nguyên bộ quan phục xanh, dung mạo vặn vẹo, miệng nở nụ cười độc ác. Vỗ tay một tiếng:

“Ra đi, con ngoan!”

 

Mặt đất trước giường “ầm” một tiếng nứt toác, tro bụi tung bay. Một nam tử mặc quan phục, đeo triều châu, da thịt thối rữa xanh xám từ dưới đất nhảy vọt lên, móng tay xanh biếc lao thẳng vào yết hầu ta.

 

Thì ra, con cương thi ấy vẫn luôn ẩn dưới lòng đất!