Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Tôi thay cho Sadako bộ quần áo mà nhân viên phục vụ mang đến, lấy một chiếc kẹp càng cua kẹp mái tóc của cô ấy lại, để lộ khuôn mặt thanh tú của Sadako.
Cô ấy mặc quần áo con người rất không quen, cứ kéo vạt váy, miệng lẩm bẩm:
“Tôi muốn đi tắm, tôi muốn đi tắm…”
Chết tiệt!
Lại còn là một người bị bệnh sạch sẽ, có lẽ là do trước đây sống lâu trong giếng khô nên để lại di chứng, tôi kiên nhẫn dỗ dành cô ấy:“Thôi được rồi! Đợi tìm được chỗ ở, tôi sẽ cho cô đi tắm.”
Sadako được an ủi, cuối cùng cũng chịu yên tĩnh lại, tôi lấy m Dương Lệnh ra, bắt đầu kêu gọi người giúp.
Vốn định tùy tiện triệu hồi một con yêu ma quỷ quái nào đó để giải quyết vấn đề ăn ở, không ngờ người xuất hiện lại là Cửu Dương.
Anh ta nhìn thấy chúng tôi cả người tả tơi, như kẻ lang thang đầu đường xó chợ, ngạc nhiên đến không thể tin được:“Tiểu Tửu?”
“Ừm, là tôi.”
Tôi ậm ừ một tiếng, thực sự không muốn Cửu Dương nhìn thấy tôi thê thảm như vậy. Dù sao tôi và anh ta cũng có quan hệ cạnh tranh, sao có thể để anh ta xem thường chứ?
Cửu Dương mím môi nhịn cười, đưa tôi đến chỗ Chu Tắc Gia, Chu Tắc Gia là người tiếp nhận của anh ta ở dương gian, bình thường khi đến nhân gian thực hiện nhiệm vụ, anh ta sẽ ở lại đây.
Tôi liếc mắt nhìn Chu Tắc Gia mặt đầy vẻ không cam lòng, suy nghĩ liệu mình có nên tìm một người tiếp nhận không, tôi dự cảm rằng trong một thời gian dài sắp tới, tôi sẽ phải làm việc ở nhân gian.
10.
Sau khi tắm xong, Sadako hài lòng, cô ấy để mắt đến chiếc TV LCD màn hình lớn 60 inch độ nét cao của nhà Chu Tắc Gia.
Cô ấy bám víu lấy cạnh TV, rồi cứ thế nhét đầu mình vào trong, Chu Tắc Gia bị đánh thức giữa đêm, lại còn phải cố gắng vực dậy tinh thần hầu hạ “kim chủ” Cửu Dương nên gà gật buồn ngủ.
Giờ nhìn thấy chiếc TV nhà mình bị phá hoại như vậy, hắn ta lập tức tỉnh táo lại.
“Rầm!”
Hắn ta vứt khay, ấm trà và chén trà vỡ tan tành dưới đất, sau đó kêu lớn “vãi chưởng” rồi chạy vụt tới ôm lấy eo Sadako, cố hết sức kéo con quỷ ra ngoài.
Sadako đã chui nửa người vào trong TV rồi, nhưng lại bị kéo ra ngoài một nửa, cô ấy bất mãn tột độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Chu Tắc Gia, âm u nói:“Tôi muốn ngủ!”
Khoảnh khắc đó, Sadako toàn thân toát ra sát ý lạnh lẽo, âm khí lạnh lẽo từ sàn nhà bốc lên, khiến Chu Tắc Gia hai chân run lẩy bẩy, trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi.
Hắn ta theo bản năng buông tay, ngã phịch xuống đất, không còn lực cản, Sadako thành công chui vào trong TV, Chu Tắc Gia ngồi dưới đất ngẩn người.
Tôi và Cửu Dương liếc mắt một cái, rồi thản nhiên thu hồi ánh mắt, anh ta uống một ngụm trà, hỏi tôi:“Vậy ra, Sadako là người cô mời đến để đối phó Thực Mị Ma sao?”
“Ừm.” Tôi nhớ lại cảnh hai con quỷ đánh nhau hôm nay, khó phân thắng bại: “Nói cho cùng vẫn là bị ràng buộc, thân phận của anh và tôi đặc biệt, không thể trực tiếp can thiệp vào chuyện này.”
Nếu không thì đâu có phiền phức đến thế? Cửu Dương khẽ mỉm cười, cũng chẳng để tâm.
“Ít nhất cũng phải có chút quy tắc, nếu không người m giới đều đến can thiệp chuyện dương gian, chẳng phải sẽ đại loạn sao?”
Tôi gật đầu.“Cũng đúng.”
11.
Thực Mị Ma bị đánh chạy mất, bị thương nặng, hiện tại không biết đã trốn ở đâu để dưỡng thương rồi.
Cục trưởng Cục Quản lý siêu nhiên biết tôi tối qua không bắt được Thực Mị Ma, không hiểu sao lại có chút ý kiến về tôi, quay sang cầu xin Cửu Dương
“Điện hạ, ngài nhất định phải ra tay giúp đỡ, nếu không nhân gian sẽ đại họa ngập đầu mất!”
Lời này nói ra, cứ như đang trách cứ tôi làm việc không hiệu quả vậy, khóe mắt tràn ra ý cười lạnh, Cửu Dương liếc nhìn tôi, vẻ mặt khó lường:
“Cục trưởng, đã biết hậu quả nghiêm trọng, tại sao lúc đầu lập kế hoạch triệu hồi ác quỷ lại không suy nghĩ kỹ rồi mới hành động?”
Nếu hắn ta chấp nhận ý kiến của tôi và Cửu Dương, muốn triệu hồi lệ quỷ giúp đỡ đối phó tên trùm xã hội đen đó, hoàn toàn có thể nộp đơn xin lên m giới.
m giới có rất nhiều quỷ, cứ trực tiếp sai đưa một con lên cho hắn ta, cũng sẽ không vì tự ý quyết định mà gây ra cục diện như ngày hôm nay.
Cục trưởng thấy hai chúng tôi đoàn kết nhất trí, sắc mặt có chút khó coi, do khác biệt thân phận, hắn ta dù không cam lòng nhưng vẫn phải nuốt cục tức đó.
Sau khi hỏi rõ nơi họ làm phép triệu hồi Thực Mị Ma, tôi và Cửu Dương sánh bước đi ra khỏi Cục Quản lý siêu nhiên, khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, Cửu Dương nói khẽ:
“Kẻ này tâm thuật bất chính, không đủ tư cách để tiếp tục đảm nhiệm chức Cục trưởng Cục Quản lý siêu nhiên nữa.”
Vừa hay, tôi vốn dĩ đã có ý định phế truất hắn ta, chỉ tiếc là tôi không có năng lực điều động quyền hạn.
Vốn định đợi chuyện Thực Mị Ma kết thúc, sẽ lén lút tìm một chỗ xử lý hắn ta, hiện tại Cửu Dương đã nói trước như vậy, ngược lại đã giúp tôi tiết kiệm không ít phiền phức.